Hồi nhỏ mắc viêm phổi, cả tôi và anh đều không thoát khỏi. Trong nhà chỉ có một khoản tiền chữa bệ/nh.
Bố mẹ chỉ có thể chữa cho anh trước — người còn đủ sức chăm sóc người khác — rồi để anh ở lại trông tôi, còn họ ra ngoài ki/ếm tiền.
Nhưng khi họ cầm tiền trở về, tôi đã vì biến chứng viêm phổi mà biến thành một kẻ c/âm không nói được nữa.
Lý Trì Tự luôn nghĩ đó là món n/ợ của anh. Anh nói anh sẽ chăm tôi cả đời.
Có lúc trong túi chỉ còn mười tệ, anh cũng không giữ lại cho mình một xu, tất cả đều tiêu cho tôi.
Nhưng chuyện tôi thành người c/âm đâu phải lỗi của anh. X/á/c suất bị c/âm do viêm phổi vốn thấp đến đáng thương, chỉ là xui xẻo rơi đúng vào tôi thôi. Có lẽ đó chính là số mệnh.
Tôi không nên trở thành trách nhiệm của anh, trở thành gánh nặng anh mãi không thể vứt bỏ.
Ăn nốt phần sandwich còn lại mà chẳng thấy mùi vị gì, tôi ngẩng đầu lên thì xe đã chạy vào khu biệt thự phía đông làng chài.
2
Làng chài này ba mặt giáp biển. Trước đây từng có một nhà đầu tư bất động sản muốn phát triển du lịch ở đây, nhưng sau đó phá sản vì khủng hoảng kinh tế, chỉ để lại khu biệt thự này. Thỉnh thoảng mới có người giàu đến nghỉ dưỡng một hai ngày.
Không ngờ Lý Trì Tự lại sống ở đây.
Bước vào huyền quan, anh lấy từ tủ giày ra một đôi dép rồi khom người đặt trước chân tôi.
Trong phòng khách còn có người khác — một nam một nữ, đều là người nước ngoài.
Người đàn ông đứng dậy, dùng tiếng Trung lơ lớ chào tôi:
“Hi, xin chào, tôi là bạn trai của Lý, Leo.”
Đầu tôi ù đi, cảm giác như cổ họng bị bóp nghẹt, gần như không thở nổi.
Cô gái tóc vàng bên cạnh cũng đứng lên cười với tôi:
“Tôi là bạn gái của anh ấy, Lili.”
Lý Trì Tự day trán đầy bất lực: “Hai người này lần đầu đến Trung Quốc, tiếng Trung không tốt. Ý của họ là bạn nam và bạn nữ thôi. Hai người họ là vợ chồng hợp pháp, đã đăng ký kết hôn rồi. Em đừng hiểu lầm.”
Tôi hoảng lo/ạn trong lòng, chỉ biết gật đầu qua loa.
Sau đó anh chuyển sang nói tiếng Anh với họ. Tiếng Anh của tôi không tốt, chỉ nghe hiểu lơ mơ vài từ, đại khái là anh đang sửa cách dùng từ của họ.
Tôi thậm chí quên cả mang dép, chỉ muốn trốn vào nhà vệ sinh bên cạnh để bình tĩnh lại.
Lý Trì Tự cầm dép đuổi theo sau:
“Trong nhà chưa bật sưởi, nền lạnh lắm. Đừng đi chân trần.”
Leo cười trêu:
“Lý, cậu vội vã về nhà chuẩn bị mọi thứ, còn tự làm đồ ăn, là để đi gặp cậu ấy sao? Cậu ấy là bạn trai của cậu à?”
Tôi trợn to mắt nhìn Leo. So với việc chiếc sandwich là do chính Lý Trì Tự làm, điều khiến tôi kinh ngạc hơn là tại sao Leo lại cho rằng tôi là bạn trai của anh.
Lý Trì Tự ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ chân tôi rồi xỏ dép vào cho tôi. Anh chẳng hề tỏ ra bất ngờ, giọng điệu bình thản giới thiệu với họ:
"Ôn Ngôn, em trai tôi."
Lili chớp chớp mắt, tò mò nhìn tôi:
"Cậu chính là người mà anh ấy tìm suốt bao nhiêu năm nay sao? Ôn à, anh ấy yêu thương cậu lắm. Những lúc cậu không ở đây, linh h/ồn của anh ấy cũng chẳng còn trong cơ thể nữa."
Người nước ngoài luôn bộc lộ tình cảm thẳng thắn và nồng nhiệt như vậy. Mấy năm sống ở nước ngoài, có lẽ Lý Trì Tự đã quen rồi nên cũng không phản bác.
Anh đứng dậy nhìn Lili:
"Thành ngữ đó gọi là h/ồn vía lên mây. Nếu không được thì hai người cứ nói tiếng Anh đi."
Leo nghiêm túc lắc đầu:
"Cơ hội luyện tiếng Trung không thể bỏ lỡ."