Mắc phải hội chứng sợ xã hội

Chương 20

24/04/2023 17:22

Tôi bị Lộ Yến xích lại.

Tôi nhìn vòng sắt được bọc vải trên tay, lại nhìn dây xích nối với vòng sắt rơi trên sàn mà thở dài.

Mèo con cọ chân tôi, dây xích mảnh phát ra tiếng kêu lanh lảnh trong căn phòng yên tĩnh.

"Meo~" Đầu mèo con cọ vào mắt cá chân tôi.

Tôi ngồi xổm xuống xoa đầu nói: "Có phải mày cũng cảm thấy thầy làm điều vô ích không?"

"Meo~" Mèo con híp mắt ngoan ngoãn cọ lòng bàn tay tôi.

Hu hu hu, như này ai mà chịu cho nổi chứ! Cả người tôi đều mềm nhũn ra cả rồi đây này! Vì sao người như Lộ Yến lại nuôi được một mèo con đáng yêu như này hả!

Cuối cùng tôi cũng được sống cuộc sống mà mình hằng mong ước, cửa khóa ngoài, trong phòng có đồ ăn Lộ Yến đã chuẩn bị sẵn, còn có một chú mèo con ở cùng tôi.

Ngoại trừ dây xích trên tay có chút rá/ch việc ra thì tất cả đều khiến tôi vô cùng hài lòng.

Độ dài dây xích được tính toán vừa vặn, ngoài trừ không thể chạm được đến cửa thì bất cứ nơi nào trong phòng cũng có thể đến được.

Tôi ôm mèo con bắt đầu đi dạo trong phòng của Lộ Yến.

Căn phòng không lớn, là một căn chung cư mini có ba phòng ngủ nhỏ.

Một phòng chúng tôi ngủ hôm qua, một phòng nh/ốt mèo con, còn một phòng đang khép cửa.

Căn phòng này chắc hẳn là phòng sách.

Tôi khẽ khàng vặn tay nắm cửa, căn phòng két một tiếng rồi mở ra, đối diện là mùi tro bụi ập tới.

Mèo con trong lòng đột nhiên nhảy xuống, nó kéo dây xích đi vào căn phòng tối tăm.

Tôi vội vàng lần mò tìm ki/ếm công tắc đèn trên tường, theo một tiếng tách cả căn phòng liền sáng lên.

Quả thực là phòng sách.

Một phòng sách kỳ quái.

Mèo con dừng lại ở một chiếc tủ, nó giơ chân cào ngăn kéo dưới cùng, tiếp đó quay lại nhìn tôi, đồng thời kêu lên: "Meo~"

Tôi đi đến, khẽ kéo ngăn kéo ra.

"Meo!" Mèo con kêu lên một tiếng kỳ lạ, ngay lập tức nhảy vào trong ngăn kéo.

Trong ngăn kéo có một tấm da lông, màu sắc và hoa văn gần giống với màu lông và hoa văn của mèo con.

Mèo con vừa kêu vừa cọ vào tấm da lông kia, cảnh tượng này khiến lòng tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.

Mặc dù nó không biết nói chuyện nhưng tôi cũng biết nó với tấm da lông kia không thoát khỏi liên quan, ít nhất là có qu/an h/ệ gì đó, chắc hẳn chỉ có Lộ Yến biết.

Tôi nhẹ nhàng an ủi mèo con, muốn thử bế nó ra khỏi ngăn kéo nhưng thử mấy lần đều không thành công còn làm rơi mấy quyển sách ở trên giá bên cạnh, cuối cùng chỉ có thể mặc cho nó tự đi.

Tôi khom lưng nhặt mấy quyển sách trên sàn, thì nhìn thấy quyển album ảnh kia ở trên sàn bị mở ra.

Mở trang đầu tiên là một bức ảnh của một nam sinh, khuôn mặt tinh xảo, chỉ là vết bầm bên khóe miệng khiến người ta không thể xem nhẹ.

Tôi cầm quyển album lên, bắt đầu lật giở từng trang.

Trang đầu tiên là cậu bé mỉm cười nhìn thẳng vào máy ảnh, cậu bé càng lúc càng lớn, nụ cười trong ống kính càng lúc càng miễn cưỡng, ánh sáng trong con ngươi xinh đẹp kia càng lúc càng nhạt.

Khi đến cấp hai, khuôn mặt của cậu bé càng lúc càng tinh xảo, là kiểu tinh xảo ở giữa của nam và nữ. Ngón tay tôi khẽ lướt qua gương mặt trên tấm ảnh kia, giống với Lộ Yến bây giờ đến bảy tám phần.

Không biết vì sao, Lộ Yến thời cấp hai luôn mang vết bầm tím trên người trên mặt, trong bức ảnh đôi mắt vẫn chưa đeo kính mắt lạnh lẽo giống như nhiễm đ/ộc.

Tôi lật sang trang tiếp theo, ảnh chụp của Lộ Yến chỉ dừng lại ở giai đoạn cấp 2.

Tiếp đó chính là một chú mèo con, màu lông và hoa văn giống hệt tấm da lông trong ngăn kéo, trông còn linh động khiến người ta yêu thích hơn con bây giờ.

Lật sang trang tiếp theo, một bức ảnh đầy m/áu lọt vào mắt tôi, đó là con mèo kia nằm trong vũng m/áu.

Tôi bị dọa sợ gi/ật nảy mình, nhanh chóng lật tiếp, xuất hiện tiếp đó là bức ảnh của mèo con bây giờ. Mèo con không hề nghịch ngợm ở trước ống kính, trên chân cũng nhiều hơn một sợi dây xích.

Khi tôi nghĩ album ảnh đến đây là kết thúc thì tôi nhìn thấy bức ảnh cuối cùng là ảnh chụp tôi.

"Em đang làm gì vậy?" Giọng nói lạnh tanh của Lộ Yến từ ngoài cửa truyền vào.

Tôi sợ hãi run tay khiến quyển album trượt khỏi tay rơi xuống đất, khi rơi xuống còn phát ra một tiếng nặng nề.

Tôi ngẩng đầu nhìn Lộ Yến ở cửa, ống tay áo của anh ấy mở rộng, ngay cả cổ áo cũng được anh ấy tháo ra.

Trong tay anh ấy nắm sợi xích nối liền với sợi xích của tôi, không biết anh ấy đã tháo kính mắt từ lúc nào, trong đôi mắt hoàn toàn là sự tối tăm dễ nhận ra.

Tôi còn chưa kịp hồi phục lại khỏi cơn kích động mang đến từ quyển album kia, khi nhìn thấy anh ấy, tôi nhất thời không biết nên nói gì.

Tay Lộ Yến khẽ kéo, tôi không thể không theo dây xích đi về phía anh ấy.

Khi sắp đến gần cửa, Lộ Yến tăng sức hơn, kéo mạnh một cái khiên tôi lọt thỏm trong lòng anh.

"Dạng Dạng, em không nghe lời." Giọng nói u ám của Lộ Yến khẽ vang lên bên tai tôi.

Lúc này tôi chợt nhớ đến mấy bức ảnh trên mặt, trên người anh đều là vết bầm tím thì trong lòng nhói đ/au, nhanh chóng vươn tay vòng lấy eo anh ấy.

"Thầy, em nghe lời."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm