Phòng Triển Lãm Không Người

Chương 23

30/12/2023 17:07

[Tác phẩm trưng bày: Em Bé Bị Treo Trên Cây]

[Tác phẩm trưng bày: M/ộ Chum*]

*M/ộ Chum: Mọi người muốn xem hình thì tra từ này nha: “瓦罐坟”

[Tác phẩm trưng bày: Con Trai Có Hiếu]

……

Nói thật, bây giờ tôi đã hơi sợ và không dám tiếp tục đến những khu triển lãm tiếp theo rồi, thậm chí tôi có hơi hối h/ận vì tối nay đã xông vào lỗ mãng như thế này rồi. Nếu như được lựa chọn thì tôi thà từ bỏ sức nóng của phòng phát sóng trực tiếp, nhanh chóng tìm một lối thoát khẩn cấp nào đó rồi rời khỏi cái nơi q/uỷ dị này còn hơn.

“Chủ phòng sao thế?”

“Đứng ngây ra đó làm cái gì nữa? Có vào nữa không thế?”

“Không lẽ chủ phòng sợ rồi? Nhạt nhẽo thế.”

“Mau đến căn phòng tiếp theo đi, tôi muốn biết rốt cuộc “Em Bé Bị Treo Trên Cây” kia là cái gì, cảm giác có vẻ kinh khủng.”

“Mau vào, mau vào, mau vào, mau vào, mau vào, mau vào…”

Một loạt lời thúc giục làm tôi lại phải đ/âm lao thì phải theo lao. Điều duy nhất để tôi an ủi chính mình đó chính là lợi nhuận thu được từ việc phát sóng trực tiếp trong buổi tối hôm nay hẳn là cao vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Giữa hàng loạt tiếng bàn tán xôn xao ở khu vực bình luận, một Đề Đốc* bỗng nhiên nhảy ra mà không có bất cứ sự báo trước nào.

*Đề Đốc: quà người xem phát sóng trực tiếp tặng cho chủ phòng, có thể quy đổi thành tiền sau khi trừ đi phí trung gian của nền tảng phát sóng trực tiếp

Trong lòng tôi bây giờ chỉ có - sốc - phát sóng trực tiếp lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhận được món quà giá trị như thế này!

Tôi còn chưa kịp cúi chào b/ắn tim để cảm ơn anh trai này thì bình luận của anh ta đã nhảy tới trước mặt tôi:

“Chủ phòng, đến căn phòng “Con Trai Có Hiếu” kia xem thử một chút được không?”

“Tôi nhớ ông cậu của tôi rồi.”

Tôi ngây ra, không hiểu ý của anh ta.

Nhưng mà anh ta đã gửi cả Đề Đốc tới rồi, đương nhiên là papa kim chủ* nói thế nào thì là như thế rồi.

*Papa kim chủ: ý nói người giàu có, nghĩa gần giống như sugar daddy

Cùng lắm thì… cùng lắm thì nếu như bên trong đó mà có thứ gì quái q/uỷ thì tôi ra ngoài rồi chạy luôn, không xem tiếp căn phòng thứ ba nữa!

Tôi vừa an ủi bản thân, vừa đi vào căn phòng có đề biển [Tác phẩm trưng bày: Con Trai Có Hiếu] ở ngoài cửa phòng.

Hít sâu một hơi, tôi chậm rãi đẩy cửa ra rồi bước vào phòng.

Trong phòng tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì sất, chỉ có một cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi tới từ phía trước mặt, lạnh lẽo vô cùng, thậm chí còn mang theo hơi ẩm.

Không có đèn sao?

Tôi vừa cẩn thận giữ cửa, không để cho nó đóng lại, vừa mò mẫm tìm công tắc đèn trên tường. Nhưng chẳng có gì hết.

Tôi từ từ lùi lại đằng sau, sau đó quay mặt về phía màn hình, giải thích với vẻ mặt có chút x/ấu hổ: “Anh trai à, không phải tôi không vào, tôi vừa vào thì anh cũng thấy rồi đấy, bên trong tối om, chẳng có gì cả.”

Còn chưa đợi tôi giải thích xong lý do thì ở khu vực bình luận đã có người nói chen vào:

“Đương nhiên là phải tối rồi, tại vì chủ phòng đã đóng cửa đâu!”

“Hả?”

Tôi có hơi mơ hồ, cái này thì có liên quan gì tới việc đóng cửa.

“Đằng sau, đằng sau, một tấm biển “Những Điều Khách Du Lịch Cần Biết” to lù lù như thế kia, chúng tôi nhìn thấy hết rồi, ban nãy anh ngơ ngẩn đứng ở đó để nghĩ cái gì thế?”

Tôi quay đầu lại nhìn về phía màn hình bình luận nói, bây giờ mới hoảng hốt phát hiện ra ở đằng sau tấm biển to đùng [Nhà Truyền Thống (Phi Nhân Loại)] ở ngay chính giữa căn phòng hình tròn kia không ngờ lại chi chít những con chữ bé tí được viết bằng mực đỏ.

Tôi bước lên phía trước để nhìn kỹ, đ/á/nh giá nó thì mới phát hiện không ngờ hàng chữ đầu tiên lại chính là:

[Những Điều Khách Du Lịch Tới Tham Quan Phòng Triển Lãm Phong Tục Dân Gian Mạc Hồ Cần Biết (Bản Lén Lút)]

……

Bản Lén Lút là cái quái gì?

Tôi tiếp tục đọc xuống bên dưới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm