Yêu Đến Tận Trời Cuối Đất

Chương 4

04/06/2024 15:50

4

Ngày hôm sau là ngày đi chơi ở sân chơi.

Hai nhóm khách mời còn lại đều đã nghĩ xong chơi gì, vừa vào trường quay liền không thấy đâu nữa.

Lâm Từ và tôi đứng ở cửa, chuẩn bị nghiên c/ứu kỹ bản đồ để xem đường đi chơi trò chơi thế nào?”

“Duyệt Duyệt?”

Khi nghe thấy có người gọi mình, tôi ngước lên và thấy đó là bạn thân Thẩm Lê, đang vẫy tay chào tôi trong đám đông.

“A Lê?” Tôi nhanh chóng bước tới và kéo cậu ấy ra ngoài.

Nhìn thấy Thẩm Lê, khán giả ánh mắt sáng lên.

“Chị gái này là ai! Thư ký! Trong vòng một phút, tôi muốn có toàn bộ thông tin của chị ấy!”

“A a a! Thắng bại miên bàn, chị gái này là ai! Sát tui quá đi!”

“Soái quá đi! Chị ơi mau nhìn em đi! Muốn rụng trứng với chị quá a!”

Lâm Từ đi theo phía sau, giọng nói có chút không vui vang lên: “Sao cô cũng ở đây hả?”

Tôi lườm anh ấy một cái.

Không biết vì sao gần đây anh ấy luôn không thích Thẩm Lê.

Bình thường ở nhà gh/en chút thì bỏ đi, sao mà ngay cả ở trước mặt người ta cũng bắt đầu hành động quái gở luôn vậy.

Thẩm Lê nhếch mép cười nửa miệng: “Lâm ảnh đế không thích gặp tôi lắm a!”

Lâm Từ hừm lạnh một tiếng, không trả lời.

Thái độ của Lâm Từ khiến khán giả nghi ngờ:

“Người nhà chúng ta à, sao mà có cảm giác như một cơn bão sắp ập đến thế nhỉ!”

“Tại sao Lâm Từ lại có cảm giác như đang nhìn tình địch vậy nhở?”

“Không lẽ Từ ca ngay cả con gái cũng gh/en luôn đó à….”

“Muốn chơi cùng nhau không?” Tôi chỉ vào camera và hỏi Thẩm Lê.

“Chờ một chút.” Một cô gái chạy tới, Thẩm Lê quay người lại đón cô ấy.

Nhìn thấy khuôn mặt của cô gái, trng lòng tôi nghĩ tới, là cô bạn gái mà Thẩm Lê công khai trên vòng tròn bạn bè.

Không sai, Thẩm Lê là con gái, người yêu của cậu ấy cũng là con gái.

“Bảo bối, đây là Châu Nguyệt, hôm nay có muốn chơi cùng bọn họ không?” Thẩm Lê hơi cúi người, vén lọn tóc xõa của cô gái ra sau tai, hỏi.

“A a a! tỷ tỷ sủng quá!! Vậy là, chị thích con gái đó sao? Vậy em cũng có cơ hội đúng không!”

“Đỉnh rồi, đỉnh rồi! Ngự tỷ và bạch liên hoa, đẹp đôi ch*t tui mất.”

“Trái tim bách hợp của ai rung động rồi, tui không nói! Dù sao miệng tui là khép lại không được rồi đó!”

Cô gái mỉm cười rạng rỡ và gật đầu.

Sau đó nhìn về phía tôi và mỉm cười chào hỏi: “Chào chị Duyệt, trăm nghe không bằng một thấy, em là Thôi Tuyết.”

Nói xong, không đợi giới thiệu, Liền nhìn Lâm Từ: “Anh Từ, đã lâu không gặp.”

Lâm Từ khẽ gật đầu nhưng không nói gì.

Tôi sững sờ, trước đây tôi chưa từng nghe nói họ quen nhau.

Khán giả cũng nghi hoặc như tôi:

“Chuyện gì thế nhỉ? Sao đột nhiên lại lòi ra một cô gái lại còn quen biết với Lâm Từ?”

“Lầu trên à, tra ra rồi, cô gái này trước đây là người mới trong công ty của Lâm Từ, hoạt động không được bao lâu thì đã biến mất tăm tích luôn rồi.”

“Nghệ sĩ trong công ty của Lâm Từ? Vậy là dự định muốn giới thiệu ra ngoài rồi à? Đột nhiên không muốn xem nữa, chả ysnghix gì.”

“Phiền ch*t đi được, có thể đừng có mà loại người gì cũng dính lấy Từ ca không a?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm