Thiếu Gia Giả Chọn Cách Buông Xuôi

Chương 01

13/07/2026 20:06

Hôm nay là ngày thứ 3 tôi trọng sinh, cũng là ngày Hoắc Cảnh được đón về nhà.

Ngoài việc từ nhỏ đã ốm yếu, cuộc đời tôi có thể coi là thuận buồm xuôi gió.

Người bố giàu có, người mẹ nhàn rỗi, họ vô cùng nuông chiều tôi.

Thật là một gia đình hạnh phúc biết bao.

Thế nhưng, một sự cố y tế năm 19 tuổi đã vạch trần sự thật rằng tôi không phải con ruột.

Bố mẹ nhanh chóng điều tra ra chân tướng sự việc.

Một câu chuyện vô cùng cũ rích.

Vì tôi sinh ra đã bẩm sinh yếu ớt, bố mẹ ruột sợ không nuôi nổi tôi nên đã nhân lúc y tá đổi ca trực mà tráo đổi tôi với thiếu gia thật của nhà họ Hoắc.

Cho dù mẹ kiên định nói với tôi rằng tôi mãi mãi là con của họ, nhưng tôi vẫn ngày ngày thấp thỏm bất an.

Giống như trên đầu treo lơ lửng một thanh ki/ếm, không biết khi nào sẽ rơi xuống.

Năm tôi 22 tuổi, Hoắc Cảnh trở về, thanh ki/ếm giày vò tôi suốt 3 năm cuối cùng cũng đ/âm xuyên qua người tôi.

Hoắc Cảnh thừa hưởng tất cả những gen ưu tú của bố mẹ.

Tất cả mọi người xung quanh đều đem tôi ra so sánh với hắn.

Khổ nỗi, tôi lại là đứa không nên thân nhất.

Khi đó tôi trẻ tuổi hiếu thắng, dốc hết sức lực muốn so tài với Hoắc Cảnh, nhưng bản thân lại chẳng có năng lực gì.

Cuối cùng, tôi tin nhầm đối thủ cạnh tranh, suýt chút nữa khiến công ty gia đình sụp đổ.

Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bố mẹ quyết định từ bỏ tôi.

Một tấm vé máy bay, họ tống khứ tôi đi.

Ngày tôi đi, người tiễn tôi lại chính là Hoắc Cảnh.

Hắn không nói gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi rất lâu.

Cuối cùng, chỉ có một tiếng thở dài nặng nề.

Tôi tìm đến một làng chài nhỏ, không may vì b/ệnh cũ tái phát mà qu/a đ/ời.

Cứ thế kết thúc cuộc đời vô cùng qua loa của mình.

Trọng sinh trở về, tôi đếm đầu ngón tay, tính toán ngày ch*t của mình.

Năm nay tôi 22 tuổi, còn lại 5 năm để sống.

Để có thể sống thêm vài năm nữa, tôi quyết định làm một kẻ lười biếng, không thèm làm gì cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm