6.
Lâm Thanh Tuyết rạ/ch lòng bàn tay, nhỏ m.á.u lên lá cờ trận pháp.
Lá cờ trận pháp bỗng sáng lên, pháp lực mạnh mẽ bùng phát.
Ta chỉ cảm thấy toàn thân bị trói ch/ặt, không thể cử động.
"Ca ca, huynh cố nhẫn nại thêm một thời gian nữa, đợi huynh hoàn toàn hấp thụ hết âm khí ở đây là có thể ra ngoài." Lâm Thanh Tuyết lấy ra một cái lọ sứ, đổ nước th/uốc lên mắt trận: "Tam Thi Bổ Thần Thủy có thể giúp huynh hấp thụ âm khí tốt hơn, huynh cứ ở đây tĩnh tâm tu luyện đi. Muội sẽ đến thăm huynh sau."
"Tiểu muội..." Ta cảm thấy toàn thân được bao bọc bởi một cảm giác mát lạnh, dễ chịu hơn rất nhiều. Nhìn Kh/inh Trần đạo nhân bên ngoài trận pháp, "Sư phụ có vẻ bất thường, muội phải cẩn thận, ông ấy..."
"Chuyện này không phiền ca ca phải lo!" Lâm Thanh Tuyết ngắt lời ta, giọng nói không vui, "Huynh nên lo cho bản thân trước đi."
Muội ấy không nghe ta nói nữa, đỡ Kh/inh Trần đạo nhân quay người bỏ đi.
Lạc Phi đi theo sau họ, quay đầu nhìn ta, vẻ mặt muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, cắn răng, dậm chân rồi rời đi.
Ba tháng tiếp theo, không một ai đến thăm ta.
Từ khi thấy những hành động bất thường của Kh/inh Trần đạo nhân, lòng ta vẫn luôn bất an, nhưng lại không có cách nào ra ngoài. Ta đành phải đẩy nhanh tốc độ hấp thụ âm khí, để bản thân có thể sớm ngày rời khỏi nơi đây.
Ngày hôm đó, bất ngờ thay, Lạc Phi đã đến.
Bây giờ ta đã hấp thụ một lượng lớn âm khí, thần trí đã hồi phục tốt hơn. Làn da trên người ta đã chuyển từ xanh lục sang trắng bệch, móng tay và răng nanh cũng trở lại bình thường. Ngoài những hoa văn đen sẫm trên mặt và tay, về cơ bản ta cũng không khác gì người thường.
Lạc Phi thấy ta hồi phục tốt như vậy cũng rất mừng: "Sư huynh, xem ra huynh chỉ cần thêm một tháng nữa là có thể hoàn toàn hấp thụ hết âm khí ở đây, lúc đó là có thể ra ngoài được rồi."
"Hy vọng là vậy." Ta cũng muốn bày tỏ sự thân thiết với Lạc Phi, nhưng trước đây khi còn là người, qu/an h/ệ của bọn ta đã không mấy gần gũi. Bây giờ trở thành cương thi, khuôn mặt lại càng cứng đờ, cố nhếch khóe môi mấy lần cũng không thể nặn ra nổi một nụ cười.
Lạc Phi khẽ gi/ật giật khóe miệng: "Sư huynh, huynh không cười được thì đừng cố gắng..."
"Xin lỗi." Ta nói: "Ta thấy đệ cũng hồi phục không tệ, xem ra những vết thương trước đây cũng đã lành. Sư phụ quả nhiên là diệu thủ hồi xuân." Ta vốn định dò hỏi tình hình gần đây của sư phụ, không ngờ Lạc Phi lại thành thật, nói tuột hết ra.
Thì ra, sư phụ đã bị thương từ lúc chữa trị và cho ta m/áu, nhưng không hề ảnh hưởng đến căn cơ. Chỉ cần từ từ điều dưỡng là có thể hồi phục. Không ngờ sau đó Lạc Phi lại bị trọng thương, sư phụ đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống cho hắn.
Kể từ đó, sức khỏe của sư phụ ngày càng tệ đi, chỉ là trước mặt bọn ta, ông cố gắng chống đỡ để bọn ta không phát hiện ra.
"Lúc đó hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra, sư tỷ cũng không thể phân thân lo hết, nên không để ý đến sức khỏe của sư phụ." Lạc Phi cúi đầu: "Sau chuyện ở Lâm phủ... sư phụ đã dùng chút linh lực cuối cùng còn sót lại để phong ấn sư huynh ở đây, nhằm bảo toàn tính mạng. Còn ông ấy thì... đã cạn kiệt sinh lực, bảy ngày sau thì qu/a đ/ời..."
Ta nhắm mắt lại, lòng đ/au như c/ắt, nhưng không thể chảy một giọt nước mắt nào. Thì ra trở thành cương thi, ngay cả nước mắt cũng không còn.
Thật sự là một cái x/á/c không h/ồn.
Lạc Phi tiếp tục: "Sau khi sư phụ mất, sư tỷ gần như sụp đổ. Tỷ ấy giấu đệ, dùng cấm thuật Sưu H/ồn, đưa h/ồn phách của sư phụ quay trở lại... Chỉ là sau đó, sư phụ, ông ấy..."
"Đó có thật là sư phụ không?" Ta ngẩng đầu nhìn Lạc Phi: "Đệ nghĩ sư phụ sẽ không có biểu cảm gì với chúng ta, thậm chí còn nói đói, muốn uống m.á.u sao? Hơn nữa, nếu đệ cũng nghĩ đó là sư phụ, thì hôm nay đệ đã không đến gặp ta rồi."
Sắc mặt Lạc Phi cũng không tốt. Hắn cố gắng phản bác ta, môi mấp máy vài lần, cuối cùng thất vọng nói: "Đệ cũng cảm thấy đó không phải là sư phụ..."
Ta lại hỏi: "Cái 'sư phụ' này sau khi hoàn dương có gì đặc biệt không?"