“Tôi bỏ.” Sắc mặt Văn Từ lạnh xuống. “Lâm Vực.” Tôi im. Anh tiếp tục: “Cậu từng muốn chiến đấu tới mức không muốn sống khi phân hóa thành beta.”
“Bây giờ khác.” “Khác ở đâu?” “Có anh.” “Cho nên cậu bỏ hết?” Tôi nhìn anh. “Được.” Văn Từ gi/ận thật.
“Cậu về.” Tôi cứng người. “Anh nói gì?” “Về phòng.” “Không.” “Lâm Vực.”
“Anh đừng đuổi tôi.” Giọng tôi đã không ổn.
Văn Từ vẫn lạnh mặt: “Tôi cần cậu tỉnh táo.”
“Tôi rất tỉnh.”
“Cậu muốn vứt công việc, vứt vị trí, đi theo tôi vào căn cứ kín. Đó gọi là tỉnh?” Tôi không nói.
Anh tiếp tục: “Tôi không cần cậu hy sinh cuộc sống của mình để chứng minh yêu tôi.” Câu “không cần cậu” đ/âm thẳng vào chỗ tôi không chịu được. Mắt lập tức đỏ. Văn Từ dừng lại. Tôi quay mặt.
“Anh nói lại đi.” “Lâm Vực.” “Anh nói không cần tôi.” “Tôi không có ý đó.” “Anh nói rồi.” Nước mắt rơi. Tôi thấy mình rất phiền. Nhưng không ngăn được. Văn Từ đi tới. Tôi lùi. Anh kéo lại.
“Nghe tôi.” “Tôi không nghe.” “Lâm Vực.” “Tôi không nghe.” Văn Từ ôm tôi. Tôi đứng cứng vài giây rồi vẫn ôm lại.
“Anh không được nói không cần tôi.” “Ừ.” “Lần sau cũng không.” “Ừ.” “Tôi sẽ khóc.”
“Tôi thấy rồi.” Tôi vùi mặt vào vai.
Một lúc sau mới bình tĩnh. Văn Từ nói: “Tôi đi căn cứ bảo mật. Cậu ở lại, điều tra người lấy dữ liệu.” Tôi im.
“Đây là việc chỉ cậu làm được.” “Vì sao?”
“Vì cậu hiểu hệ thống của Trúc Dạng nhất, lại không bị tin tức tố ảnh hưởng.” Tôi biết anh đúng.
Tôi vẫn không thích.
“Bao lâu?” “Chưa biết.” Mắt tôi lại cay. Văn Từ thở dài.
“Cậu có thể gọi mỗi ngày.” “Video.” “Ừ.” “Ba lần.” “Hai.”
“Ba.” “Lâm Vực.” “Tôi sẽ khóc.” Văn Từ im lặng. “Ba.” Tôi lập tức gật đầu. Ngày anh đi, tôi ôm rất lâu. Tề Dư đứng xa nhìn đồng hồ. Thượng tá Lận không giục. Văn Từ cuối cùng vỗ lưng.
“Buông.” “Không muốn.” “Xe chờ.” “Chờ thêm.” “Lâm Vực.” Tôi buông một chút. Lại ôm. Anh bất lực. Cuối cùng cúi xuống hôn tôi trước mặt mọi người. Tôi đứng yên.
“Được chưa?” Tôi gật đầu. “Đi đi.” Xe rời khỏi căn cứ.
Tôi đứng nhìn đến khi không còn thấy. Sau đó quay vào phòng làm việc. Trong ba ngày, tôi gần như không ngủ. Không phải vì bi lụy. Chỉ là tôi biết đối phương có người trong hệ thống. Dữ liệu cơ giáp không thể tự biến mất. Trúc Dạng cùng tôi kiểm tra từng lớp truy cập. Đến ngày thứ tư, chúng tôi tìm được một đoạn log bị xóa.
Nguồn truy cập đến từ bộ phận hậu cần chiến trường. Tôi lập tức nghĩ tới lần th/uốc ức chế được đưa chậm mười phút. Một chuyện rất nhỏ. Khi ấy không ai nghi ngờ. Nhưng người có thể biết Văn Từ mất kiểm soát, biết tôi có khả năng tiếp cận, đồng thời biết tuyến thể tôi phản ứng với anh, chỉ có người theo dõi chuỗi hậu cần và y tế.
Tôi báo cáo. Thượng tá Lận chưa kịp ra lệnh, hệ thống cảnh báo vang lên. Căn cứ bảo mật bị tấn công. Tôi đứng bật dậy. Quang n/ão gọi Văn Từ. Không kết nối. Lần hai. Không kết nối. Tôi cảm thấy tất cả âm thanh biến mất. Tề Dư nói gì đó bên cạnh. Tôi không nghe. Tôi chỉ nhìn chấm đỏ trên bản đồ. Văn Từ ở đó.
Con tôi ở đó. Tôi quay người đi. Thượng tá Lận chặn cửa.
“Cậu đi đâu?” “C/ứu anh ấy.” “Đội đặc nhiệm đã xuất phát.” “Tôi nhanh hơn.” “Lâm Vực.”
“Tránh.” Ông nhìn tôi.
Tôi biết mắt mình lúc ấy thế nào. Bài đá/nh giá tâm lý từng viết: khi đối tượng gắn bó bị đe dọa, khả năng mất kiểm soát tăng cao. Tôi chưa từng để ý. Bây giờ tôi hiểu. Thượng tá Lận vẫn không tránh.
“Cậu định một mình đi?” “Cơ giáp.” “Không có Văn Từ, cậu không dùng được toàn bộ.” “Dùng được.” “Không có trường tin tức tố.”
“Tôi không cần.” “Cậu sẽ ch*t.” Tôi nhìn ông. “Vậy thì nhanh.” Thượng tá Lận t/át tôi một cái.
Rất mạnh. Tôi đứng yên. Ông nói: “Tỉnh lại.” Tôi không tỉnh. Quang n/ão đột nhiên rung. Văn Từ gọi. Tôi bắt ngay. Màn hình nhiễu. Gương mặt anh xuất hiện vài giây.
“Lâm Vực.” Tôi không nói được. “Anh ở đâu?” “Phòng chỉ huy phụ.” “Bị thương?” “Không.”
“Con?” “Ổn.” Tôi nhắm mắt. Chân mềm hẳn. Tôi ngồi xuống đất. Nước mắt rơi. Văn Từ nhìn qua màn hình.
“Đừng khóc.” “Tôi tưởng…” “Chưa ch*t.” “Anh đừng nói chữ đó.” “Được.” Tôi thở rất mạnh.
“Chờ tôi.” “Không.” Tôi ngẩng lên. “Văn Từ.” “Nghe tôi.” Màn hình nhiễu thêm. “Tôi có thể kết nối từ xa vào cơ giáp.” Tôi sững lại. Anh tiếp tục: “Hệ thống Trúc Dạng vừa hoàn thành. Chưa thử thực chiến.” Tôi hiểu ngay.
“Anh muốn tôi lái?” “Ừ.” “Còn anh?” “Tôi làm tuyến thể của cậu.” Câu nói cũ. Nhưng lần này chúng tôi cách nhau hơn trăm cây số. Tôi đứng lên.
“Được.” Cơ giáp hai người được đưa ra trong sáu phút.
Tôi vào khoang một mình. Vị trí bên cạnh trống. Kết nối từ xa mở. Giọng Văn Từ vang trong tai nghe.
“Lâm Vực.” “Ừ.” “Bình tĩnh.” “Anh ôm tôi được không?” Đầu bên kia im. Tôi cười rất nhẹ.
“Quên, anh không ở đây.” Văn Từ nói: “Về rồi ôm.”
Tôi siết cần điều khiển.
“Anh hứa.” “Hứa.” Tôi xuất phát.
Không có người bên cạnh, độ đồng bộ chỉ còn 52%. Nhưng tín hiệu th/ần ki/nh của Văn Từ truyền từ xa vẫn đủ giữ hệ thống. Anh mở trường tin tức tố thông qua bộ khuếch đại tại căn cứ, tín hiệu được mã hóa rồi truyền tới cơ giáp. Không mạnh như trực tiếp. Nhưng có. Tôi lao vào vùng địch.
Lần đầu tiên, tôi hiểu thế nào là sợ thật sự. Không phải sợ ch*t. Sợ đến muộn. Vì vậy tôi đá/nh rất nhanh. Quá nhanh. Văn Từ liên tục nhắc: “Giảm tốc.” Tôi không nghe.
“Lâm Vực.” “Ừ.” “Giảm tốc.” “Không.” “Cậu đang quá tải.”
“Tôi biết.” “Lâm Vực.” Giọng anh thấp xuống.
Tôi dừng nửa giây. Anh nói: “Tôi ở đây.” Tôi thở ra. Tốc độ giảm. Không nhiều. Nhưng đủ để hệ thống không vỡ. Chúng tôi tiến vào căn cứ khi đội đặc nhiệm vừa mở hành lang. Tôi hạ mục tiêu cuối cùng trước khu chỉ huy phụ, nhảy khỏi cơ giáp khi nó còn chưa dừng hẳn. Cửa mở. Văn Từ đứng bên trong. Tôi chạy tới. Không nhìn ai.
Quỳ xuống trước mặt anh. Hai tay ôm eo. Áp mặt vào bụng. Văn Từ thở ra.
“Lâm Vực.” Tôi không đáp.
Vai run. Anh đặt tay lên đầu.
“Ổn.” Tôi vẫn khóc. “Con ổn.” Tôi ôm ch/ặt hơn. “Anh cũng ổn.” Tôi ngẩng lên. “Anh lừa tôi thì sao?” “Không lừa.”
“Bác sĩ.” “Đã kiểm tra.” “Thật?” “Thật.” Tôi đứng dậy ôm anh.