Nhân lúc anh cả còn đang bị mẹ m/ắng từ bàn ăn ra phòng khách, hai đứa tôi vội vã chuồn đi.
Từ từ đi bộ về căn hộ của mình.
Trên đường đi ngang qua ngôi trường cấp ba ngày xưa.
Vào buổi chiều tà, các cô chú thường đẩy xe b/án đồ ăn vặt dọc đường.
Hồi đó, dù nhà khá giả nhưng bố mẹ không muốn tôi tiêu tiền hoang phí.
Mỗi ngày chỉ cho tôi ít tiền tiêu vặt, nhiều hơn tiền ăn một chút.
Ngày nào tôi cũng m/ua một cái chân vịt ngâm dấm ớt, có hôm ăn tới hai cái.
Tiền tiêu vặt chỉ còn lại một hai đồng.
Ấy vậy mà hôm đó tan học, vừa bước ra cổng đã thấy một quán mới b/án bò viên cà ri.
Lâu rồi không ăn, tôi thèm đến chảy nước miếng.
Nhưng túi thì rỗng không, thế là tôi quay sang nhắm vào Tần Tụng.
Hôm nay nó chỉ ăn một cái chân vịt, chắc còn dư năm đồng.
Hai đứa gom góp mấy đồng lẻ, m/ua chung một phần bò viên.
Sợ bố mẹ phát hiện, chúng tôi đứng dưới gốc cây lớn trước cổng trường, lén lút ăn trong bóng râm.
Nghĩ lại dáng vẻ cẩn thận ngày ấy.
Khóe miệng tôi nhếch lên.
Ngôi trường vẫn nguyên vẹn như xưa.
Bây giờ cũng chưa muộn lắm, học sinh lác đ/á/c ra về.
Mấy cậu nam sinh vai kề vai, đùa giỡn nhau.
Tuổi trẻ tràn đầy sức sống.
Tôi bất giác thở dài.
"Già rồi..."
Anh ấy khoác vai tôi.
"Chưa già đâu, cơ thể vẫn rất tốt."
Tôi nghe câu nói của anh ấy như ẩn ý gì đó, mặt đỏ bừng.
Vừa ngượng vừa tức, tôi đẩy anh ra.
Nửa năm sau, chúng tôi ra nước ngoài làm đám cưới.
Bố mẹ hai bên cũng ngừng du lịch, suốt ngày tụm năm tụm bảy bàn tính chuyện tổ chức hôn lễ.
Tôi kéo tay mẹ, than thở:
"Đừng làm quá cầu kỳ, chỉ cần đơn giản, mọi người cùng ăn bữa cơm là được rồi."
Bà gật đầu nhưng mắt vẫn dán vào mấy tờ giấy thiết kế.
Tần Tụng lên phòng tôi.
Từ khi tốt nghiệp đại học, tôi ít khi về đây ở.
Phòng vẫn được dọn dẹp thường xuyên, luôn sạch sẽ ngăn nắp.
Những cuốn sách và vở ghi chép trên bàn học vẫn xếp ngay ngắn như xưa.
Tần Tụng ngồi trên ghế, lật giở những trang vở cũ.
Tôi nằm dài trên giường, cảm khái thời gian trôi mau.
Đang chìm trong nỗi buồn hoài niệm, anh ấy bỗng đứng phắt dậy.
Tôi gi/ật mình, chưa kịp phản ứng thì anh đã xoay người đ/è lên tôi, khiến tôi không nhúc nhích được.
Anh đẩy cuốn vở đã ố vàng trước mặt tôi.
Trên trang giấy chi chít những dòng ghi chép ngay ngắn, bỗng lộ ra một câu chẳng liên quan gì đến học hành:
【Em rất thích anh, Tần Tụng.】
Không chỉ trang đó, những trang sau cũng thi thoảng xuất hiện câu tương tự.
"Em yêu, thì ra lúc này em đã thích anh rồi."
Ánh mắt anh tràn ngập niềm vui bất ngờ.
Tôi chớp chớp mắt, thì thầm:
"Còn sớm hơn thế nữa."
"Năm em mười lăm tuổi đã thích anh rồi."
Anh cúi đầu vào bờ vai tôi, giọng nghẹn ngào:
"Em yêu, anh xin lỗi vì nhận ra tình cảm của mình quá muộn, nếu không chúng ta đã ở bên nhau từ sớm."
Nói rồi, giọng anh chợt khàn đặc.
Tôi đang loay hoay an ủi thì tiếng anh cả vang lên ngoài cửa:
"Hai thằng đàn ông ở chung phòng lâu thế không được đâu."
...
"Bọn tôi hợp pháp mà!"
"... Đồ yêu quái!"
Năm thứ năm sau đám cưới, chúng tôi nhận nuôi một đứa bé.
Đặt tên nó là Tần Dương.
Tần Dương còn rất nhỏ, vừa mới biết đi.
Tôi đặt con bé lên giường trêu cho nó cười khúc khích.
"Gọi bố đi con."
Đôi mắt to của con bé đảo lia lịa.
"M/a... m/a."
"Không phải, là bố!"
"Mama."
"Hê hê, bố."
"Đúng rồi, người kia mới là mama, hiểu chưa?"
Ánh mắt con bé ngơ ngác, rõ ràng chưa hiểu gì.
Tần Tụng khẽ khàng tựa cửa nhìn tôi.
Tôi cãi cùn.
"Chẳng phải đó là sự thật sao?!"
Đêm đó, anh đ/è lên ng/ười tôi.
"Sự thật hả?"