VIÊN KẸO TAI ƯƠNG

Chapter 6

13/04/2026 11:33

12.

Tề Ách có chút bận rộn.

Ta cũng rất bận.

Mỗi ngày ta đều phải học chữ, viết chữ với nữ phu tử, còn phải bị một đám Thái y vây quanh châm c/ứu, uống th/uốc.

Không biết có phải vì uống quá nhiều th/uốc không, mà gần đây ta không ngửi thấy mùi vị đắng trên người Tề Ách nữa.

“Đậu Đậu, muội ngửi xem, có phải ta cũng trở nên đắng rồi không?” Ta nhìn bát th/uốc Đậu Đậu bưng đến, nhíu mày.

Đậu Đậu tưởng ta không muốn uống th/uốc, tận tình khuyên nhủ: “Nương nương, Bệ hạ đều là vì tốt cho người. Chẳng phải người cũng nói gần đây việc học thuộc lòng cũng dễ dàng hơn nhiều sao?”

Đúng vậy. Những thứ này đều là th/uốc trị đầu óc ng/u dốt.

Những lời các Thái y nói, cũng không khác mấy so với lời của vị đại phu mà cha mời đến.

Đại khái là do nương ta sinh khó, lại thêm ta mười mấy năm bị nh/ốt trong nhà, mới dẫn đến tâm trí chưa mở, đầu óc có uất kết.

Không ai muốn làm một kẻ ngốc cả. Ta nhịn nhịn, vẫn bịt mũi uống hết bát th/uốc đó.

Vừa nhét một viên ô mai vào miệng, liền có cung nhân vội vã đi vào.

“Nương nương, Thái hậu nương nương hôm qua đã ra khỏi Phật đường, cho mời ngài đến Từ Ninh Cung thỉnh an.”

Đậu Đậu nói, Thái hậu nương nương là mẹ của Tề Ách. Nhiều năm ăn chay niệm Phật, mỗi năm đều ở trong Phật đường nửa tháng.

Cha ta là cha của Tề Ách.

Mẹ của Tề Ách, đương nhiên cũng là mẹ của ta.

Ta vội vàng bảo Đậu Đậu chọn cho ta một bộ váy áo đẹp, rồi trang điểm chỉnh tề một chút mới theo cung nhân đi đến Từ Ninh Cung.

“Ngươi chính là Thuần phi?” Thái hậu hiền từ, ngồi trên sập cười nhìn ta.

Ta hành lễ đúng phép, chưa kịp nói gì đã ngửi thấy một mùi hôi thối không thể tả.

Là mùi của Thái hậu.

“Thái hậu nương nương hỏi ngươi, ngươi lại dám không trả lời?” Lý Tinh Chỉ ở bên cạnh thấy vậy liền gắt gao nói.

Mùi hôi trên người nàng ta hòa lẫn với mùi hôi trên người Thái hậu nương nương lan tỏa trong điện, làm ta cảm thấy hơi khó chịu.

Nhưng trên đường đến đây, Đậu Đậu đã dặn ta rất nhiều lần về quy tắc. Sợ ta lại phạm lỗi.

Ban đầu ta tưởng Thái hậu nương nương là mẹ của Tề Ách, cũng sẽ giống Tề Ách. Bây giờ xem ra, không phải vậy.

Ta khẽ nói: “Thưa Thái hậu nương nương, thần thiếp là Thuần phi.”

“Thật là một đứa trẻ ngoan, sinh ra đáng yêu như vậy, khó trách Hoàng đế lại yêu thích.” Thái hậu nương nương vẻ mặt tươi cười, “Đến ngồi cạnh Ai gia.”

Ta ngẩng đầu nhìn bà ấy một cái, rồi lại nhìn Lý Tinh Chỉ vẻ mặt đầy oán h/ận. Rõ ràng đều là kẻ x/ấu, nhưng lại khác nhau đến vậy.

Ta nghe lời ngồi xuống bên cạnh Thái hậu nương nương, bà ấy kéo tay ta lại nói với Lý Tinh Chỉ: “Ngươi về trước đi.”

Lý Tinh Chỉ trừng mắt nhìn ta, vẻ mặt không cam lòng nhưng vẫn hành lễ rồi rời đi.

Đợi nàng ta đi rồi, Thái hậu hỏi ta: “Nói cho Ai gia biết, ngươi có thích Hoàng đế không?”

Đương nhiên là thích rồi.

Thấy ta gật đầu, bà ấy lại nói: “Nghe nói mấy ngày trước, Hoàng đế còn bị ám sát, ngươi cũng ở đó, chắc sợ hãi lắm phải không?”

Ta lắc đầu.

“Ôi, Ai gia ở trong Phật đường nửa tháng, ra thấy Hoàng đế đều g/ầy đi một vòng.” Bà ấy vừa nói vừa giơ tay, chỉ thấy cung nhân bưng lên một cái bình nhỏ.

“Ngươi còn chưa biết, Hoàng đế từ nhỏ không ở bên cạnh Ai gia, có chút hiểu lầm với Ai gia.” Giọng bà ấy đầy bi thương, “Thấy có ngươi ở bên cạnh bầu bạn, Ai gia cảm thấy rất an ủi.”

“Đây là th/uốc Ai gia tìm về để trị bệ/nh tim cho Hoàng đế, Hoàng đế ch3t sống không chịu nhận. Ngươi có thể giúp Ai gia nghĩ cách để Hoàng đế uống không?”

Ta nhìn cái bình sứ nhỏ đó.

“Bệ hạ bị bệ/nh tim sao?” Ta hỏi.

Bà ấy gật đầu: “Từ nhỏ đã có, mỗi lần phát bệ/nh đều đ/au nhói tận tim gan. Nếu không uống th/uốc này, sợ là không sống được mấy năm nữa. Ai gia cũng hết cách rồi mới nhờ ngươi giúp đỡ.”

Không sống được mấy năm nữa? Ta trợn tròn mắt.

“Hoàng đế h/ận ai gia, cho nên chỉ cần là đồ của Ai gia, Hoàng đế đều không nhận, không chạm vào. Ngươi tuyệt đối đừng nói đây là Ai gia cho ngươi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm