Tôi là lính đ/á/nh thuê Beta.

Alpha kh/inh thường tôi, nhưng trong giới Omega, tôi lại chẳng khác gì món ngon hiếm có.

Khi người môi giới tìm đến lần nữa, tôi cứ ngỡ lại có Omega nào bị b/ắt n/ạt, muốn thuê tôi dạy cho gã Alpha kia một bài học.

Không ngờ anh ta lắc đầu:

“Lần này không phải Omega, là một Alpha muốn thuê cậu.”

Tôi ngẩn ra.

“Alpha á?”

Ai mà chẳng biết tôi với bọn Alpha chẳng ưa gì nhau. Mỗi lần cùng xuất hiện, các Omega đều tự nhiên nghiêng về phía tôi, thành ra Alpha nào cũng coi tôi như cái gai trong mắt.

Người môi giới hạ giọng:

“Đối phương chỉ định cần một lính đ/á/nh thuê cấp A, lại phải là Beta. Cả Lam Tinh chỉ có cậu đạt yêu cầu. Th/ù lao... mười vạn tinh tệ.”

Tôi tròn mắt:

“Mười vạn? Tôi ra ngoài thành diệt quái, hoàn thành nhiệm vụ cấp A cũng chỉ được tám ngàn thôi đấy!”

Rồi tôi b/án tín b/án nghi:

“Không phải gã Alpha nào bị Omega bỏ rơi muốn dụ tôi tới đ/á/nh một trận chứ?”

Anh ta nhún vai:

“Cũng có thể. Nhận không?”

“Nhận.”

Không nhận cũng chẳng được — em trai tôi còn đang nằm trong ICU, tiền viện phí mỗi ngày là một vạn tinh tệ, tôi thực sự túng thiếu quá rồi.

Trước khi đi, người môi giới còn dặn:

“Nhớ ăn mặc gọn gàng một chút.”

Tôi cười khẩy: “Bị đ/á/nh mà còn phải chải chuốt à?”

Về nhà, tôi cạo râu, gội đầu, cởi bộ đồ bó sát chuyên dùng khi làm nhiệm vụ, thay bằng quần áo thường ngày. Tôi nghĩ bụng, nếu có đ/á/nh thật thì cũng dễ xoay sở.

Khách hàng lần này quả nhiên chịu chi — hẹn tôi ở phòng Tổng thống, giá một đêm tám nghìn tám trăm tám mươi tám tinh tệ.

Cận vệ Alpha đón tôi rất lịch sự, đến mức tôi còn thấy ngượng.

Cửa khép lại, sau lưng bỗng lạnh toát.

Tôi quay người, vừa nhìn thấy người đàn ông ngồi trên sô pha, tim tôi liền đ/ập lo/ạn — Thượng tá Tư Trì.

Người từng chinh chiến khắp dải Ngân Hà, là hình mẫu trong mơ của vô số Omega.

Không lạ khi người môi giới bắt tôi ký cam kết bảo mật.

Ngoài đời, Tư Trì lạnh lùng hơn trên truyền hình nhiều — ánh mắt hắn sắc như d/ao, khí thế mạnh đến nỗi khiến người ta khó thở.

“Lại đây.”

Ha, đến cũng đến rồi.

Tôi bước thẳng đến trước mặt hắn, nhắm mắt liều mạng vén áo: "Tôi không mang đồ bảo hộ, muốn đ/á/nh thì đ/á/nh đi."

"Gấp thế?" Hắn hỏi.

Tôi gật đầu: "Ừ, vậy thì anh vào thẳng vấn đề đi."

"Ừm." Dường như tôi thấy khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

Rồi ngón tay chai sạn của hắn ấn lên eo tôi, men theo đường cong hướng lên trên, nghịch ngợm…

Tôi x/ấu hổ đến muốn ch*t, sốt ruột thúc giục: "Nhanh lên được không?"

Giọng hắn càng trầm, hơi thở nóng bỏng phả vào ng/ực tôi: "Nhanh cỡ nào?"

"Càng nhanh càng tốt."

Thế là hắn cởi quần tôi.

Trời đ*? Thượng tá đại nhân lại thích đ/á/nh nhau với đàn ông trần truồng? Đây là sở thích quái lạ gì vậy?

Nhưng tôi chờ mãi mà chẳng thấy quyền đ/ấm, chẳng thấy roj vọt gì cả, chỉ thấy…

Cái gì đó đang chui vào áo tôi?

"Anh làm gì thế?"

"Làm em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
5 Tro Tàn Chương 29
8 Ba Kiếp Nạn Chương 13
10 Giam Cầm Ngược Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hoa của em gái còn quan trọng hơn tôi.

Chương 5
Tôi mắc bệnh tim bẩm sinh từ trong bụng mẹ, không chịu được bất cứ sự kinh hãi nào, đúng như biệt danh búp bê sứ dễ vỡ. Ở nhà mọi người phải nói năng nhỏ nhẹ, đến cả tiếng tivi cũng không dám mở to. Để tôi được tĩnh dưỡng, bố mẹ còn đưa đứa em gái vừa vào lớp một vào trường nội trú. Đêm Giao thừa, em gái đòi đốt pháo hoa Lôi Vương cực mạnh ngoài sân. Nhìn ngòi nổ to như ngón tay cái, tim tôi đập loạn xạ, tay ôm ngực thều thào: "Mẹ ơi, con thấy hồi hộp quá, mình đừng đốt nữa được không?" Vẻ mặt yêu chiều của mẹ chợt tắt lịm. Bà giật bật lửa từ tay em gái, nhét vào tay tôi: "Hồi hộp? Mày thấy em vui là không chịu được đúng không!" "Cả năm có mỗi đêm nay, mày cố tình phá đám hả?" "Nào, tự tay mày đốt đi! Nổ chết luôn cho xong! Đừng có suốt ngày kêu ca!" Bà nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi, bật lửa. Ngòi nổ cháy hết, ánh lửa rực rỡ. Âm thanh đinh tai hòa lẫn nhịp tim dồn dập vang lên bên tai.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0