Tiếng xe c/ứu hỏa từ xa đến gần.

Tôi ngồi trên ghế tập trung sửa lại cô gái người giấy bị anh họ làm hỏng.

1 chiếc xe c/ứu hỏa dừng lại bên đường, 1 vài người lính c/ứu hỏa nhảy từ trên xe xuống.

“Ai là người báo ch/áy?”

Anh họ nhướng mày bước lên trên.

“Thưa đồng chí, tôi là người báo ch/áy. Tiệm b/án đồ giấy này m/ê t/ín d/ị đo/an, đ/ốt lửa trong nhà, điều này làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự an toàn của người dân xung quanh!”

Nhân viên c/ứu hỏa nhìn theo hướng chỉ tay của anh họ.

“Ở đâu có ch/áy? Có phải anh báo sai chỗ không.”

Anh họ mặt ngơ ra đứng yên tại chỗ.

Bác gái nhanh chóng đi lên kéo tay nhân viên c/ứu hỏa đi vào nhà.

“Thưa đồng chí, cô gái này ban nãy đ/ốt ngựa giấy, cậu xem, trong chậu này còn tro tàn nữa đây!”

Nhân viên c/ứu hỏa bị bác gái kéo vào nhà.

Mấy nhân viên còn lại cũng theo vào đây.

Anh họ theo sau nhân viên c/ứu hỏa đi vào, mặt đầy đắc ý nhìn tôi.

Nhân viên c/ứu hỏa nhìn xung quanh, mặt đầy nghiêm trọng quay lại.

“Hành vi báo ch/áy giả của các người có thể bị truy c/ứu trách nhiệm đấy! Đây rõ ràng là căn nhà hoang, ở đâu ra tiệm b/án đồ giấy? Căn bản cũng không có vụ ch/áy nào!”

Anh họ thoáng thay đổi sắc mặt, anh ta xông đến trước mặt và chỉ thẳng vào tôi.

“Chính là cô ta đ/ốt, cô ta không những đ/ốt ngựa giấy, còn trù ẻo tôi, nói là đ/ốt đồ cho tôi! Tia lửa bay lên trần nhà, muốn ch/áy cả căn nhà luôn rồi!”

Mấy nhân viên c/ứu hỏa vây lấy anh họ.

“Anh đang đùa chúng tôi đó à? Trong căn nhà này, ngoài chúng tôi và cả nhà anh ra, đâu còn người nào khác?”

Lúc này, không chỉ anh họ ngơ ra.

Đến cả bác gái cũng ngơ ra luôn rồi.

Bác cả xông vào nhìn chằm chằm vào tôi, chị họ bị dọa đến rơi cả túi xuống đất.

Tôi treo cô bé người giấy vừa mới sửa xong lên.

“Bác cả, con đã nói rồi, cửa tiệm này, không phải ai cũng kinh doanh được đâu.”

Cả nhà bác cả cố gắng giải thích sự tồn tại của tôi cho mấy nhân viên c/ứu hỏa nghe, nhưng ngoại trừ cả nhà bác ấy ra thật sự không ai nhìn thấy tôi cả.

Nhân viên c/ứu hỏa đối mặt với sự đi/ên cuồ/ng của anh họ không chút nương tay, trực tiếp mang bọn họ đi với tội danh lạm dụng nguồn lực của cảnh sát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0