Sau khi trở thành bạn cùng phòng đại học với bạn trai cũ, ngay lúc cậu ta quay đầu đi như không có chuyện gì, giả vờ không quen tôi, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một loạt bình luận bay qua.

【Nam chính còn giả vờ kìa, không biết là ai mỗi đêm nhớ vợ đến mức khóc ướt cả gối.】

【Các chị em nhớ kỹ, người cứ xoắn xuýt thì nhất định sẽ bỏ lỡ tình yêu.】

【Dựa vào đâu mà anh ta được yêu một mỹ nhân thụ lạnh lùng cấp bậc này chứ, tôi không phục!】

【Gấp gấp gấp, xem mà tức ch*t. Xông lên ôm cậu ấy đi, hôn cậu ấy đi, c/ầu x/in quay lại đi!】

【Ha ha ha, không ngờ vợ căn bản chẳng thèm để ý. Ai đó lại phải trốn đi khóc rồi nhỉ?】

Khoan đã, ai tung tin đồn tôi là người ở dưới vậy?

Một tuần sau khi chia tay Giản Mộc Dương, tôi gặp lại cậu ta trong ký túc xá đại học.

Nói là chia tay, chi bằng nói là tôi đ/á cậu ta.

Không vì lý do gì khác, người này thật sự quá rối rắm.

Rối rắm đến mức nào ư?

Tôi còn nhớ mùa đông năm ngoái, vào sinh nhật tôi, Giản Mộc Dương đã bắt đầu vòng vo hỏi tôi thích gì từ trước đó một tháng.

Tôi nói rất rõ: “Đừng tốn kém, cùng nhau ăn gì ngon là được. Hoặc cậu tự tay làm gì đó, tôi đều thích.”

Cậu ta gật đầu nói được.

Cho đến đúng ngày sinh nhật, tôi đợi từ sáng đến tối, cậu ta chẳng có chút biểu hiện gì, ngay cả một câu chúc mừng sinh nhật cũng không gửi.

Tôi ôm cục tức trong lòng, thầm nghĩ tên ngốc này có phải quên rồi không.

Đến tận mười một giờ tối, tôi không nhịn được nữa, gửi cho cậu ta một dấu hỏi.

Cậu ta trả lời ngay: “Ở đây.”

Tôi hỏi: “Hôm nay là ngày gì?”

Cậu ta đáp: “Sinh nhật cậu.”

Tôi hỏi tiếp: “Vậy thì?”

Năm phút sau, cậu ta gửi đến một bức ảnh.

Đó là một chiếc bánh kem thủ công cực kỳ tinh xảo, nhìn là biết đã tốn rất nhiều công sức, thậm chí còn có mô hình phủ đường của nhân vật game mà tôi từng thuận miệng nói thích.

Cậu ta giải thích: “Vừa rồi đang làm cái này, suýt nữa không kịp. Cậu xuống lấy đi.”

Lúc ấy lòng tôi đã mềm nhũn.

Tôi khoác áo chạy xuống lầu.

Quả nhiên cậu ta đứng trong gió lạnh, xách hộp bánh kem, chóp mũi bị đông đến đỏ bừng.

Tôi đang cảm động, định đưa tay nhận bánh, cậu ta lại rụt tay ra sau.

Tôi: “?”

Vẻ mặt Giản Mộc Dương nghiêm túc như đang thảo luận vấn đề học thuật.

“Bây giờ muộn quá rồi, cậu ăn đồ ngọt sẽ mất ngủ. Hay là… ngày mai hãy ăn?”

Tôi đứng sững tại chỗ, nhất thời không hiểu nổi logic của cậu ta.

“Cho nên cậu làm bánh cả ngày, rồi bây giờ nói với tôi là không được ăn?”

Ánh mắt cậu ta hơi d/ao động, nhưng giọng điệu lại kiên định lạ thường.

“Ừm, ngày mai ăn sẽ tốt hơn. Tôi giúp cậu gửi vào tủ lạnh của cô quản lý ký túc xá.”

Tôi tức đến bật cười.

“Giản Mộc Dương, hơn mười một giờ đêm mùa đông, cậu gọi tôi xuống chỉ để nói với tôi rằng bánh kem phải để ngày mai mới được ăn?”

Giản Mộc Dương mím môi, không nói gì nữa.

Cậu ta cứ cố chấp xách hộp bánh như thế.

Tức không chịu nổi dáng vẻ đó của cậu ta, tôi cứng rắn nói: “Hôm nay mới là sinh nhật tôi. Tôi muốn ăn ngay bây giờ.”

Cuối cùng bánh kem đương nhiên vẫn được đưa cho tôi.

Nhưng sau màn xử lý đó, tôi tức đến mức vị ngọt ngon cũng giảm mất một nửa.

Mà chuyện này chỉ là một ví dụ trong vô số sự kiện tự xoắn của cậu ta.

Tôi còn nhớ có một lần trong kỳ nghỉ đông, tôi sốt cao đến 38,5 độ, cuộn mình trên giường nhắn tin cho cậu ta.

Cậu ta sốt ruột hỏi: “Uống th/uốc chưa? Uống nhiều nước nóng, nhớ đắp chăn kỹ.”

Tôi đợi tròn hai tiếng, điện thoại không vang lên nữa.

Một giờ sáng, tôi cố gượng dậy định đi bệ/nh viện, vừa mở cửa ra đã thấy cậu ta đứng dưới lầu.

Bóng dáng cậu ta bị đèn đường kéo dài, trong tay xách một túi th/uốc và cháo, trên vai phủ đầy tuyết.

Cậu ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên vậy mà là trốn ra sau gốc cây.

Tôi đi xuống hỏi cậu ta, đến rồi sao không nói với tôi.

Tai cậu ta bị đông đến đỏ bừng, nghẹn nửa ngày mới nói: “Sợ người khác nhìn thấy, ảnh hưởng không tốt.”

Đêm đó gió tuyết rất lớn.

Rõ ràng cậu ta lo đến đứng ngồi không yên, vượt nửa thành phố m/ua th/uốc đưa đến, lại nhất định phải giả vờ chỉ là tiện đường.

Tôi bảo cậu ta lên lầu ngồi một lát, cậu ta cứng đờ người từ chối.

“Muộn quá rồi, cậu nghỉ ngơi cho tốt.”

Kết quả chính cậu ta đứng dưới lầu đến tận sáng, nói là sợ nửa đêm tôi lại sốt lên.

Hôm sau tôi hạ sốt, ngược lại cậu ta bị lạnh đến cảm.

Tôi đi đưa th/uốc cho cậu ta, cậu ta nhận qua khe cửa, ánh mắt né tránh nói: “Cảm ơn, cậu mau về đi, đừng để tôi lây cho.”

Ngay cả cửa cũng không cho tôi vào.

Bây giờ nhớ lại những chuyện này, tôi vẫn có thể tức đến bật cười.

Khi chia tay, tôi nói: “Giản Mộc Dương, cậu giống một chương trình bị lỗi thiết lập. Rõ ràng muốn tốt với tôi, nhưng kết quả đầu ra lúc nào cũng có thể khiến người ta tức ch*t.”

“Yêu đương là chuyện của hai người. Cậu cứ một mình xoắn xuýt, một mình tự hao tổn như thế để làm gì?”

Cậu ta rũ mi mắt xuống, môi khẽ động.

Cuối cùng lại chỉ thốt ra ba chữ: “Xin lỗi.”

Thấy chưa, lại là như vậy.

Ngay cả lý do chia tay cũng không dám hỏi rõ, đúng là đồ nhát gan.

Tôi cứ tưởng sau khi chia tay, hai người sẽ không còn duyên gặp lại nữa.

Không ngờ lại chạm mặt ở ký túc xá đại học.

Khi bước vào cửa, nhìn thấy cậu ta đang dọn bàn học, tôi mới nhớ ra hai chúng tôi chọn cùng chuyên ngành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0