Lục Hạng lập tức trêu chọc:
"Cậu là An Chi Ngôn đúng không?"
"Đây là lần đầu tiên anh Hoài tìm người."
"Không ngờ lại là kiểu này."
Tôi tò mò:
"Kiểu nào?"
Ánh mắt Lục Hạng đảo quanh người tôi một vòng.
"Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ tìm một Omega ngoan ngoãn nghe lời."
"Không ngờ lại là một Beta nhìn khá... mạnh mẽ như cậu."
Tôi nhún vai:
"Tôi cũng không ngờ anh ta thích kiểu này."
Lục Hạng phá lên cười:
"Thú vị đấy, thêm một ly nữa!"
Ban đầu tôi còn tưởng với thân phận của mình sẽ bị kh/inh thường hoặc xem nhẹ.
Không ngờ bạn bè của Hình Hoài đều khá lịch sự.
Đối xử với tôi giống như bạn bè bình thường.
Trò chuyện cũng khá thoải mái.
---
Rư/ợu qua ba tuần.
Mọi người lần lượt rời đi.
Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại tôi và Hình Hoài.
Tôi đẩy người đang ngửa đầu tựa vào sofa nghỉ ngơi:
"Còn chưa về à?"
Hình Hoài không mở mắt.
Một bàn tay lần mò về phía tôi.
Tôi lập tức gạt ra.
Hắn ngồi bật dậy:
"Có ai đối xử với kim chủ như cậu không?"
Tôi trợn mắt:
"Tôi cứ tưởng anh thích kiểu này."
"Cậu coi tôi là kẻ thích bị ng/ược đ/ãi à?"
"Tôi có nói đâu."
Hình Hoài đột nhiên xoay người ép tôi xuống sofa.
Nắm cằm tôi nhìn hồi lâu.
"Đúng là khá bình thường."
Tôi đang định m/ắng thì gương mặt kia đã đột ngột áp sát.
Nụ hôn mang theo mùi rư/ợu khiến tôi không kịp phản ứng.
Qua một lúc lâu mới tách ra.
Hơi thở tôi có chút hỗn lo/ạn.
Người trên người tôi cũng rõ ràng đang rất hưng phấn.
Tôi hơi hoảng:
"Anh không định ở đây thật đấy chứ..."
Hình Hoài vỗ nhẹ lên mặt tôi, dường như bị chọc tức:
"Tôi thật sự rất tò mò. Rốt cuộc trong mắt cậu tôi là loại người thế nào. Mà lại khiến cậu hiểu lầm tôi đến mức đó?"
Tôi cười khan:
"Tôi chỉ thuận miệng nói thôi."
Hình Hoài kéo tôi đứng dậy:
"Lên tầng."
"Không phải anh nói tôi chỉ cần ở bên anh vào kỳ mẫn cảm thôi sao? Bây giờ anh tới kỳ rồi à?"
Hình Hoài nghiến răng:
"Tâm trạng tôi đang rất nh.ạy cả.m. Chỉ bỏ tiền mà không hưởng được gì, trong lòng cực kỳ khó chịu!"
Tôi gần như bị hắn kéo lê vào phòng.
Khi cánh cửa đóng lại.
Tôi âm thầm hạ quyết tâm.
Dù sao chuyện phải đối mặt sớm muộn gì cũng sẽ tới.
Hôm nay có uống rư/ợu.
Biết đâu cảm giác đ/au sẽ nhẹ hơn một chút.
...
Đến khi mọi chuyện kết thúc.
Tôi mệt mỏi với lấy điện thoại.
Đã ba giờ rưỡi sáng.
Tôi túm tóc người đang vùi đầu trước ng/ực mình, kéo mạnh ra sau.
Gần như sụp đổ:
"Hình Hoài! Anh còn chưa xong nữa à?!"
Hình Hoài xoay người tôi lại, cười đầy tà khí:
"Mới đến đâu chứ."
...
Mãi sau mọi chuyện mới thật sự kết thúc.
Hình Hoài ôm tôi vào lòng, vùi mặt nơi hõm cổ rồi bật cười:
"Lần trước không cảm nhận kỹ. Hóa ra chuyện này lại thoải mái đến vậy."
Tôi vừa ngửa đầu ra sau đã bị hắn kéo lại, hôn mấy cái.
Sau đó hắn lại nói:
"Thật ra dáng người của cậu rất đẹp."
"Da trắng."
"Chân dài."
"..."
Tôi lập tức ngắt lời:
"Im miệng. Anh càng nói tôi càng thấy giống như đang bị ông chủ trại heo đ/á/nh giá chất lượng vật nuôi vậy."
Hình Hoài vẫn lải nhải không ngừng.
Tôi mệt đến mức hít thở cũng thấy tốn sức, cổ họng đ/au rát không nói nổi thành lời, chỉ có thể run run giơ một tay lên.
Hình Hoài nắm lấy bàn tay còn chưa kịp giơ hẳn lên của tôi, chen những ngón tay vào, mười ngón đan ch/ặt.
Tôi cố hết sức dựng ngón giữa lên, biểu đạt thái độ cuối cùng của mình.
---
Lúc mở mắt lần nữa đã là ngày hôm sau.
Phía dưới đ/au.
Sau gáy cũng đ/au.