Rắn Nhỏ Biến Thành Chồng

Chương 8

12/02/2026 19:18

Nghe thật khó nghe, nhưng… mẹ kiếp, lại thấy đúng phát sợ.

Tôi cố trấn tĩnh lại, lẩm bẩm:

“…Tổng giám đốc Bạch? Tôi nhớ tổng giám đốc Bạch đáng lẽ phải hơn năm mươi rồi mà?”

“Cậu không biết à? Đó là tổng giám đốc mới lên nhậm chức – Bạch Cẩn Ngôn, con nuôi của ông chủ tịch.”

Bạch Cẩn Ngôn? Tổng giám đốc Bạch?

Không phải là… Đại Bạch của tôi sao?

Sao lại thành tổng giám đốc rồi?

Còn cái tên Bạch Cẩn Ngôn, chẳng phải là người bạn trai online trước đây của tôi à?

Không phải là người tôi từng yêu qua mạng sao?

Sao giờ lại thành con nuôi của ông chủ tịch công ty?

Tôi nghĩ mãi không ra, đành quyết định phải hỏi cho ra nhẽ.

Nhưng trên đường đến văn phòng tổng giám đốc, tôi lại bị người khác gọi lại.

Bảo là có nhiệm vụ khẩn cấp giao cho tôi.

Tôi bị công việc níu chân, không rút ra được.

Đang vùi đầu điền bản điều tra lý lịch nhân viên dài tận mười lăm trang, thì chị sếp bất ngờ bước đến gõ bàn tôi:

“Này, Tiểu Hạ, cậu và tổng giám đốc Bạch có qu/an h/ệ gì thế?”

Tôi bực quá, bút viết đến tóe cả tia lửa, chẳng ngẩng đầu mà buột miệng trả lời:

“À, tôi từng là chủ nhân của anh ấy.”

Chị sếp suýt thì phun cả ngụm cà phê trong miệng: “Cậu đi/ên rồi à? Cậu đang nói nhảm cái gì vậy hả?!”

Chị ấy hỏi từ đầu dãy đến cuối dãy, mà câu trả lời nào cũng kỳ cục đến lạ thường.

Trương Đại Niên nghe vậy cũng tò mò thò đầu vào:

“Chị ơi, cái bảng điều tra lý lịch này còn dài hơn cả mạng sống của em, đến cả phần tình cảm cũng không được để trống, em là dân FA từ trong bụng mẹ ra thì biết điền sao giờ! Tổng giám đốc Bạch rốt cuộc định làm gì vậy trời?!”

Chị sếp vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó trong miệng.

“Ai mà biết được… nghi ngờ tổng giám đốc Bạch đang để ý ai đó trong phòng mình…”

Tôi nghiêm túc hoàn thành ba câu hỏi cuối cùng:

【Những mối tình khiến bạn khó quên nhất là gì?】

【Người đàn ông bạn yêu nhất những năm qua là ai?】

【Trải nghiệm tình cảm khiến bạn cảm thấy thoải mái nhất là với ai?】

Câu hỏi rất kỳ quặc, nhưng tôi vẫn thành thật điền tên: Bạch Cẩn Ngôn.

Nghĩ một lúc, tôi lại bổ sung thêm một dòng nhỏ:

Bạch Cẩn Ngôn (phiên bản eo chó đực).

Tôi nhanh chóng đóng nắp bút, rồi đi đến văn phòng tổng giám đốc.

Không ngoài dự đoán, mà cũng lại ngoài dự đoán.

Lần này chẳng ai cản tôi nữa.

Nhưng văn phòng lại không có ai…

Họ nói tổng giám đốc Bạch đã đi công tác… bảo tôi có chuyện gì thì ngày mai hãy quay lại.

12

Cả buổi chiều tôi đều trong trạng thái lơ đãng.

Vừa cố gắng xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra gần đây, vừa mong ngóng đến ngày mai.

Chuyện đêm đó tôi uống say rồi ngủ với một người đàn ông, thật ra tôi đã nhớ không rõ nữa rồi.

Chỉ nhớ người đó có dáng lưng chó đực mà tôi thích nhất.

Ng/ực vừa to vừa trắng.

Khoan đã…

Dáng lưng chó đực?

Đại Bạch cũng có dáng lưng chó đực mà.

Bạch Cẩn Ngôn cũng có…

Cơ bụng sexy như vậy, không phải ai cũng có được đâu!

Trương Đại Niên thì không có.

Nhưng hôm đó Bạch Cẩn Ngôn bảo tôi là anh có việc quan trọng phải làm, nên không thể online chơi game với tôi được.

Hơn nữa anh còn gửi lịch trình cho tôi, tôi chắc chắn anh không thể nào ở khách sạn đó lúc đó được.

Ng/ực người đàn ông hôm ấy tuy to thật, nhưng tôi nhớ rõ, không to bằng Đại Bạch.

Ng/ực của Đại Bạch vừa to vừa mềm, lại còn mang theo một mùi sữa nhè nhẹ.

Tôi thật sự sắp phát đi/ên rồi.

Tan làm về đến nhà rồi mà vẫn chưa nghĩ ra được gì.

Trong lòng tôi mơ hồ có một dự cảm khó nói, nhưng tôi không dám chắc.

Đại Bạch đã không về suốt ba tháng, tôi cũng không còn ôm hy vọng sẽ thấy anh chờ trước cửa nữa.

Vì thế khi về đến nhà, tôi chỉ gọi tên Tiểu Hắc.

Nhưng tôi không ngờ là… Đại Bạch lại ở nhà!

Anh kiêu ngạo ngẩng cao đầu đi đến bên chân tôi, lè lưỡi cọ cọ vào bắp chân tôi một cách chậm rãi.

Trên đầu anh còn đội chiếc mũ nhỏ mà Tiểu Hắc từng đội.

Giờ tôi đã có thể phân biệt được anh với Tiểu Hắc rồi.

Vì trong ba tháng qua, Tiểu Hắc đã được tôi nuôi đến mức tròn trĩnh, thân hình m/ập hơn cả Đại Bạch một vòng.

Nhưng tôi vẫn giả vờ không biết.

Tôi nâng anh lên lòng bàn tay, bắt đầu “tr/a t/ấn” cái bụng nhỏ của anh.

Tôi chẳng hề nhẹ tay, mục đích rõ ràng là muốn làm anh chịu không nổi.

Cho đến khi anh lè lưỡi ra, ngửa đầu r/un r/ẩy trong tay tôi, tôi mới chịu dừng lại.

Tôi bật cười, chọc nhẹ vào bụng anh.

Mới vậy mà chịu không nổi rồi sao.

Tôi định hôn vào bụng nhỏ của anh thì… chuông điện thoại vang lên.

Là Trương Đại Niên gọi.

Tôi không muốn nghe máy, nhưng chuông reo mãi không dứt.

Ồn đến mức tôi đành phải bắt máy.

“Alo, Tiểu Nhiễm à, mốt là sinh nhật anh, tính rủ mấy người trong phòng tụi mình tụ họp, em có đến không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
7 Đừng bỏ em. Chương 6
8 Đạn Mạc Chương 15
10 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu Quân Yêu Kiều Chẳng Tầm Thường

Chương 6
Anh trai ta trọng sinh. Ta hỏi hắn, ta và Vương Lăng Xuyên có thể bạch đầu giai lão chăng? Hắn thở dài: "Tính tình nàng nóng nảy lại hay ghen, trong mắt đến con muỗi cái cũng không chịu nổi." "Lúc sắp lâm bồn, nàng thấy Vương Lăng Xuyên nói thêm vài câu với biểu muội quê nhà, tức đến phát tác ngay tại chỗ, khó sinh mà chết, một xác hai mạng." Một phen lời nói khiến ta nghe mà kinh hồn bạt vía. Đêm đó, Vương Lăng Xuyên về phòng, do dự mở lời: "Tối nay có thể... chỉ một lần? Trong nha môn có công văn khẩn, ta phải đi xử lý. Tối mai, bù cho nàng ba lần, được chứ?" Ta nhớ lại lời anh trai, vội vàng đẩy hắn ra khỏi cửa phòng. "Không cần, một lần cũng chẳng cần! Công vụ quan trọng hơn, mau đi đi." Vương Lăng Xuyên đứng ngây người ngoài cửa: "Nàng thật không muốn?" Ta dứt khoát: "Không muốn!" Trò cười, gì ba lần một lần. Dẫu có thèm hắn đến mấy, cũng không bằng mạng nhỏ quan trọng. Khi biểu muội quê nhà của Vương Lăng Xuyên tới cửa, ta nhịn được lòng ghen, mời nàng ở lại nhà. Còn giả bộ nói: "Phu quân thân thể yếu đuối, thêm một người chăm sóc, ta càng yên tâm." Biểu muội nghe ta nói thế, đột nhiên nức nở: "Hu hu hu... biểu ca hắn có phải bị người hạ độc không?!" "Hồi ở quê, một mình hắn cày được hai mẫu đất... lên núi săn bắn, tự mình vác cả con heo rừng lớn..." "Sao đến kinh thành lại yếu đuối thế?" Ta ngây người. Đây nói là... phu quân mỹ nam yếu đuối không buộc nổi con gà của ta... Vương Lăng Xuyên?
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
7
Thẩm Thố Chương 9