Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Đường Tinh Hỏa cả người giống như sấm sét đ/á/nh trúng đầu: “Tôi mịa mịa mịa nó! Cung Húc cái vương bát đản này! Cậu bị đ/ập đầu ngã vào đâu nên đi/ên rồi sao! Gào! Tri/nh ti/ết của tôi! Cung Húc đại gia cậu đấy!”

Đường Tinh Hỏa đi/ên cuồ/ng xoa xoa môi.

Mà phản ứng của Cung Húc, so với Đường Tinh Hỏa còn lớn hơn, một tay đem hắn xốc lên, thiếu chút nữa bắt hắn cho lật ngược lại, ngay sau đó không ngừng dùng nước bắt đầu rửa cả khuôn mặt, vẻ mặt gh/ét bỏ đến cực hạn: “Mịa! Buồn nôn ch*t được…”

Đường Tinh Hỏa nghe vậy thiếu chút nữa tức đi/ên lên: “Mịa nó! Cậu buồn nôn? Tôi con mịa nó còn buồn nôn hơn nữa đây! Cậu cưỡng hôn tôi, còn gh/ét bỏ tôi muốn ối, cậu có lầm hay không!”

“S-h-i-t!” Cung Húc đem nước mở đến cỡ lớn nhất, trực tiếp đem cả đầu đều đặt ở dưới dòng nước lạnh.

Đường Tinh Hỏa nhìn bộ dạng hiện tại của Cung Húc, nuốt nước miếng, yếu ớt mà mở miệng nói: “Tôi nói Cung Húc a, cậu sẽ không phải là thật sự cong rồi đi?”

Cung Húc chậm rãi ngẩng đầu lên, mái tóc ướt thấm đầy nước, ánh mắt âm trầm nhìn về phía Đường Tinh Hỏa nói: “Cậu mới vừa… Nói cái gì? Cong hả?”

“Híc, không có, tôi không nói gì! Không nói gì! Không nói gì a! Cậu nghe lầm a! Cậu hôn tôi như vậy mà còn có cảm giác gh/ê t/ởm, làm sao có thể cong nha ha ha ha…” Đường Tinh Hỏa khoát tay lia lịa: “Cậu nhất định là thẳng, cậu là người thẳng nhất vũ trụ rồi!”

Cmn, xong đời, không cẩn thận liền nói lỡ miệng ra rồi a.

Lấy thái độ hiện tại của Cung Húc, hắn muôn ngàn lần không thể để cho hắn biết, mình đã phát hiện ra khả năng hắn cong là sự thật.

Cũng còn may, khi Cung Húc nghe được hắn nói như vậy, sắc mặt hòa hoãn không ít.

Thật là cám ơn trời đất…

Yên lặng một lúc, Cung Húc mở miệng: “Vậy, hắn thì sao đây?”

“À? Hắn? Ai vậy?” Đường Tinh Hỏa không hiểu hỏi lại.

Cung Húc hơi có chút phiền n/ão nhìn lướt qua Đường Tinh Hỏa: “Diệp Bạch, hắn thích con trai, hay là con gái?”

Đường Tinh Hỏa nghe vậy, cẩn thận từng li từng tí mở miệng: “Chuyện này… Tôi làm sao biết a…”

Đường Tinh Hỏa vừa nói vừa trách móc mà lầu bầu: “Mới vừa rồi tôi đã nhắc nhở cậu, để cho cậu quý trọng cơ hội đi hỏi Diệp Bạch, nhưng cậu không muốn, mà đi/ên cuồ/ng muốn đùa giỡn tôi, cậu nói đi đây là tội gì…”

Cung Húc ánh mắt nguy hiểm liếc hắn một cái.

Đường Tinh Hỏa rụt cổ một cái, lập tức nghiêm túc trả lời: “Diệp ca không phải là có bạn gái sao? Cho nên… Hắn chắc là thích con gái chứ?”

“Vậy chuyện giữa hắn cùng Hàn Thiên Vũ là chuyện gì?” Vừa nhắc tới Hàn Thiên Vũ, nghĩ đến câu trả lời mới vừa rồi của Diệp Oản Oản, sắc mặt của Cung Húc nhất thời lại lạnh xuống, giọt nước dính trên gương mặt một mảnh hàn ý, đáy mắt đầy lửa gi/ận bốc lên.

Lúc như thế này Đường Tinh Hỏa nào dám chọc gi/ận hắn, chỉ có thể dựa vào bản năng của mình đưa ra lời nịnh nọt, lời nói đương nhiên là theo phe của Cung Húc mở miệng nói: “Xin nhờ a, dĩ nhiên là đùa, cậu không nhìn ra Diệp Bạch là cố ý chọn Hàn Thiên Vũ sao? Chính là vì tránh hiềm nghi mà thôi! Dù sao hôm nay ở chỗ này cậu không phải là nghệ sĩ dưới tay hắn sao, nếu như bị truyền ra ngoài có scandal cùng quy tắc ngầm sẽ không tốt a!”

Nghe được lời phân tích của Đường Tinh Hỏa nói Diệp Bạch không thích Hàn Thiên Vũ, phiền n/ão trong lòng Cung Húc thoáng cái hóa giải mấy phần, nhưng vừa nghĩ tới chuyện Đường Tinh Hỏa nói hắn đã có bạn gái, hắn yêu thích con gái, phiền n/ão mới vừa hóa giải lại bắt đầu tăng thêm.

Đáng ch*t…

Thời khắc này Cung Húc giống như một con sư tử nóng nảy.

Đường Tinh Hỏa giống như nàng dâu nhỏ bị ứ/c hi*p rúc ở trong góc, rất sợ Cung Húc vì muốn chứng minh mình là thẳng lại nhào lên gặm hắn một cái nữa…

Làm bậy a, hắn muốn bảo vệ tri/nh ti/ết của hắn, hắn đang trêu ai ghẹo ai đây a!

Lần sau hắn không bao giờ giở trò bát quái tin tức của người khác nữa, giá phải trả thật sự là quá lớn mà…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tội lỗi phải trả

Chương 5
Bố mẹ tôi ly hôn từ khi tôi còn bé. Khi tôi 4 tuổi, mẹ dẫn tôi đến ở chung với nhân tình của mẹ. Mới đầu, ông ta tỏ ra rất yêu thương, chiều chuộng tôi nhưng dần dần bản tính cầm thú trong người hắn phát tác. Ngày qua ngày, tôi đều bị hắn đánh đập, chửi rủa, vui hắn đánh, tức giận hắn cũng đánh. Từ cán chổi, gậy gộc, que sắt, thậm chí vòi hoa sen, tôi đều đã nếm trải cơn đau cho chúng gây ra. Hắn dường như xem tôi là bao cát để giải tỏa tâm lý. Mỗi lần như vậy, tôi đều hướng ánh mắt cầu xin về phía mẹ ruột của mình, mà điều khiến tôi đau đớn hơn nữa chính là thái độ dửng dưng thậm chí là hùa theo tên khốn kia của bà ta. Và rồi, vào đêm mưa tầm tã, sau trận đòn dã man của 2 kẻ máu lạnh, tôi đã chết. Tỉnh lại vào thời điểm tôi bị bạo hành đến chết, nhớ lại cơ thể bầm tím, không nơi nào lành lặn kiếp trước, tôi thể sẽ khiến chúng phải trả giá.
Báo thù
Gia Đình
Hiện đại
0