Hòa bình chia tay

Chương 4

22/04/2026 13:49

4

Hút hết ba điếu th/uốc, cuối cùng tôi cũng miễn cưỡng sắp xếp lại được cảm xúc của mình.

Tôi lớn hơn Lục Hoài Xuyên 5 tuổi. Trong mối tình niên hạ này, tôi luôn cố gắng vũ trang cho bản thân trở nên vạn năng.

Tôi đã quen với việc giải quyết mọi rắc rối cho em ấy.

Quen với việc trở thành chỗ dựa của em ấy.

Quen với việc một mình gánh vác tất cả những khó khăn.

Thế nên, nếu việc chia tay đã khiến em ấy trăn trở bấy lâu, vậy thì hãy để tự tay tôi giúp em giải quyết.

Đó là chút dịu dàng cuối cùng mà tôi dành cho người mình yêu.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi đi lần thứ ba. Lần này Lục Hoài Xuyên rốt cuộc cũng bắt máy, chỉ có điều giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn.

"Đã bảo với anh là em đang họp nhóm mà..."

Tôi nhẹ nhàng ngắt lời: "Lục Hoài Xuyên, chúng ta chia tay đi."

Đầu dây bên kia khựng lại, rồi bỗng nhiên bật ra một tiếng cười lạnh đầy mỉa mai.

"Chu Thừa Đình, từ bao giờ mà anh cũng bắt đầu chơi trò khóc lóc, làm lo/ạn rồi đòi chia tay thế này?"

"Em không biết hôm nay anh lên cơn đi/ên gì, nhưng em đang rất bận, thật sự không có tâm trạng để dỗ dành anh đâu."

Giọng tôi hơi run vì lạnh: "Hoài Xuyên, đây là... quyết định sau khi anh đã suy nghĩ kỹ lưỡng."

"Từ nay về sau, em tự do rồi."

Lục Hoài Xuyên im lặng một lát, rồi đột ngột cao giọng: "Được thôi, chia tay là do anh đề nghị, anh đừng có mà hối h/ận đấy."

Tôi đã từng nghĩ, đã từng nghĩ rằng... ít nhất em ấy cũng sẽ níu kéo một câu.

Tôi bất lực thở dài: "Được."

"Những món đồ em để lại chỗ anh..."

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, cuộc gọi đã bị ngắt ngang.

Tôi nắm ch/ặt chiếc điện thoại, nở một nụ cười đắng chát. Hóa ra đến một lời thừa thãi cậu ấy cũng chẳng muốn nghe tôi nói.

Vốn dĩ chúng tôi còn một số tài sản cần phân chia, nhưng thôi, bỏ đi. Sau này cứ để luật sư liên hệ với em ấy vậy, tóm lại tôi sẽ không để em ấy phải chịu thiệt.

Tôi đưa tay lên nhìn đồng hồ, mình đã đứng dưới sảnh nhà Lục Hoài Xuyên suốt bốn tiếng đồng hồ.

Tuyết dần ngừng rơi, tôi nghĩ mình cũng đến lúc phải đi rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm