MỸ NHÂN CỦA VƯƠNG

Chương 7

30/10/2025 16:41

Vị th/uốc đắng chát từ trong miệng hắn từ từ truyền vào miệng ta. Ấm áp và tinh tế, lại giống như một loại cam lộ say lòng người.

"Lục Chiêu..." Ta nuốt một ngụm, nhìn chằm chằm vào hắn.

Hắn dường như g/ầy đi rất nhiều, đường quai hàm càng thêm sắc nét.

Thấy ta tỉnh lại, hắn lạnh lùng liếc ta một cái, vẻ mặt u ám: "Trường An Quân giỏi lắm, lập một liên minh thật sự vững chắc như thành đồng vách sắt!"

Thành đồng vách sắt cái gì, hắn đây là đang mỉa mai ta bị Tây Triệu đ.â.m sau lưng!

"Hừ, thà tin tên man rợ Tây Triệu kia cũng không tin ta!" Lục Chiêu tự giễu một tiếng, đặt bát xuống đứng dậy.

Chắp tay sau lưng quay lưng lại với ta, một lát sau, lại âm u hỏi: "Hay là mùi vị của nữ nhân Tây Triệu kia quá ngon?"

"Lục Chiêu, ta..." Ba năm nay, ta chưa hề chạm vào một ngón tay của công chúa Tây Triệu.

Nàng ta đã giấu tình lang của mình ở Tây Triệu trong đám thị vệ rồi mang đến, hai người lén lút hẹn hò. Ta chỉ giả vờ như không thấy.

Ta hé miệng, muốn biện minh. Lục Chiêu lại c/ắt ngang lời ta, giọng nói lại trầm và lạnh: "Cố Trường An, bây giờ ngươi có hối h/ận cũng đã muộn rồi!"

"Hiện tại ngươi đã bị ta bắt đến, chính là tù binh của Lục Chiêu ta rồi!"

17.

Nói xong, Lục Chiêu không quay đầu lại, vén màn rời đi.

Ta nghĩ hắn sẽ không thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của ta nữa. Ai ngờ rất nhanh đã có hai Y giả bước vào, chăm sóc ta uống nốt chỗ th/uốc còn lại.

Ta liếc mắt một cái đã nhận ra, một trong số đó là đại phu trong quân ta.

Ta đã hôn mê nhiều ngày, vốn đã sốt ruột về tình hình chiến sự. Lại bị Lục Chiêu hù dọa như vậy, lại càng lo lắng như kiến bò trên chảo nóng. Kéo lấy tay áo người kia hỏi: "Quân Nam Việt bây giờ thế nào? Còn Tây Triệu thì sao?"

Người kia cung kính hành lễ: "Quân thượng, Tây Triệu đã bị quân đội Bắc Ung đ/á/nh lui. Quân Nam Việt hiện tại chỉ có Quân thượng và hạ thần bị bắt thôi."

Hóa ra Bắc Ung sau khi biết Tây Triệu xâm phạm Nam Việt, đã thừa cơ đại cử tấn công Tây Triệu.

Quân đội Tây Triệu hoảng lo/ạn quay về. Nhưng trên đường lại bị một nhánh quân Bắc Ung đã mai phục sẵn đ/á/nh cho tan tác.

Hai mươi vạn quân Tây Triệu khi quay về chỉ còn lại bốn năm vạn người. Và quân chủ lực của Bắc Ung lúc đó đã sắp đ/á/nh đến kinh đô Tây Triệu.

Hiện tại quân Bắc Ung vẫn chưa rút khỏi Tây Triệu. Ước chừng không lâu nữa sẽ đoạt được kinh đô Tây Triệu.

Ta thở dài một hơi. Không thể không phục, nói về việc cầm quân tác chiến, Lục Chiêu xứng đáng là đệ nhất thiên hạ.

Hơn nữa, Lục Chiêu lần này không đích thân dẫn quân đ/á/nh Tây Triệu. Mọi thứ đều là hắn đã lên kế hoạch từ trước khi xuất binh.

Hắn đã dẫn năm ngàn kỵ binh đích thân đến bắt ta. Sau khi bắt ta xong, hắn liền đóng quân ở ngoài cửa ải.

Không những không tấn công, mà còn lấy ấn của ta, giả truyền lệnh của ta: Để các tướng lĩnh Nam Việt giữ đúng chức trách, người giữ thành thì giữ thành, người trùng tu thành thì trùng tu thành...

18.

Lục Chiêu giam lỏng ta trong trướng của hắn.

Ban ngày hắn tỏ ra lạnh lùng không thèm để ý đến ta, nửa đêm lại lén chui vào chăn của ta.

Tưởng ta đã ngủ say, hắn ôm ta vào lòng hôn, không ngờ bị ta một cước đ/á xuống.

"Lục Chiêu! Rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì?"

"Mưu đồ gì?" Lục Chiêu lại bị ta chọc gi/ận, lật người đ/è ch/ặt ta phía dưới: "Cố Trường An, ngươi đã là tù binh của ta rồi, chẳng lẽ không nên để ta muốn làm gì thì làm?"

Hơi thở ấm áp của hắn phả vào mặt ta. Chắc là vừa tắm xong, tóc còn ướt, vẫn còn vương lại hương thơm của bồ kết.

Ta quay mặt đi, hạ giọng: "Ta hỏi ngươi… Đã không định công thành, lại không chịu thả ta, rốt cuộc ngươi muốn gì?"

Lục Chiêu mím môi không đáp, chỉ dùng ánh mắt tỉ mỉ vuốt ve gương mặt ta.

"Lục Chiêu!" Ta giãy giụa, nhưng không thoát được, hai tay bị hắn kẹp ch/ặt giơ qua đầu. Những nụ hôn ngập trời rơi xuống.

Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, ta thấy hàng mi Lục Chiêu khẽ run: "Tại sao phải công thành? Cố Trường An, ngươi vẫn không tin ta..."

19.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Tây Triệu đại bại.

Vua Tây Triệu để cầu hòa, theo yêu cầu của Lục Chiêu, đã trói một người đưa đến trong doanh trại của hắn.

Nghe nói việc Tây Triệu phản bội liên minh, âm thầm liên thủ với Đông Lỗ xuất binh, chính là do người này ở giữa xúi giục. Ta nghe chuyện này, cũng muốn cùng hắn gặp người đó.

Lục Chiêu liền để ta nằm trên chiếc sạp mềm sau tấm bình phong.

Không lâu sau, một người bị trói tay, đẩy vào. Không ngờ lại là chính là "bằng hữu xưa", con tin của nước Yên năm nào - Lương Hiết.

"Tướng quân, những việc ta làm đều là vì Ngài mà!" Lương Hiết thất thần quỳ dưới chân Lục Chiêu. Trong mắt hắn lại là d/ục v/ọng không chút che giấu dành cho Lục Chiêu.

"Vì ta?" Ta nghe Lục Chiêu lạnh lùng nghiến ra hai chữ.

"Phải! Ta đã tính toán cả rồi!" Ánh mắt Lương Hiết rực lửa nhìn Lục Chiêu: "Tây Triệu và Đông Lỗ liên thủ, Nam Việt bị tấn công từ hai phía, Bắc Ung có thể thừa cơ chiếm thẳng trung lộ Nam Việt, tiêu diệt Nam Việt! Đến lúc đó, tướng quân sẽ sở hữu Giang Nam trù phú nhất!"

"Binh lực của Bắc Ung cộng thêm tài sản của Giang Nam, tin rằng không lâu sau, thiên hạ sẽ nằm trọn trong tay tướng quân!"

"Đáng tiếc..." Ánh mắt Lương Hiết từ nóng bỏng chuyển sang đ/au xót và nghi hoặc: "Tướng quân vì sao lại bỏ mặc Nam Việt, mà đi đ/á/nh Tây Triệu?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67