Nhang người chết

Chương 10

14/02/2024 18:36

Vì để phòng ngừa lỡ như, tôi vẫn chụp hình chuỗi tràng hạt lại rồi gửi cho Vân Huyền.

“Nhanh chóng tháo xuống! Ném được bao xa thì ném.”

“Chuỗi tràng hạt này từng được ngâm trong thi du*, mùi x/ác ch*t ở trên đó nồng nặc đến nỗi cách một màn hình mà tôi còn có thể ngửi thấy.”

*尸油 Thi du: là mỡ trong th* th/ể hư thối chảy ra. Tại Đông Nam Á, người ta c/ắt bỏ cằm của phụ nữ có th/ai bị ch*t, sau đó dùng lửa đ/ốt, dầu nhỏ xuống chính là thi du, thi du có thể thấy trên th* th/ể chưa xử lý vào mùa hè. Một số người tin rằng dầu này có thể khiến người khác yêu mình đi/ên cuồ/ng, nhưng cũng có thể gây ra những hậu quả khủng khiếp.

“Loại đồ vật này giống với một cái thiết bị định vị, chỉ cần cậu đeo nó thì con á/c q/uỷ đó sẽ đến tìm cậu nhanh thôi.”

“Cậu phải tin tôi, quăng nó đi, nếu không thần tiên cũng không c/ứu cậu nổi đâu.”

Tôi do dự một hồi, vẫn quyết định lại tin tưởng vào lời của Vân Huyền.

Tôi ném chuỗi tràng hạt ra ngoài cửa sổ.

Quê của tôi ở trong một vùng núi hẻo lánh rất xa.

Đi xe hơn nửa ngày, tôi mới trở về nhà được.

Ba tôi thấy tôi thì vô cùng vui mừng.

Ông ấy dọn dẹp hai căn phòng cho tôi.

Tôi ngơ ngác.

“Ba, ba dọn hai căn phòng để làm gì vậy?” Ba tôi hơi x/ấu hổ kéo tôi sang một bên.

“Đó là bạn trai của con đúng chứ? Còn chưa kết hôn mà đã ngủ chung, không tốt đâu.”

Đêm hôm khuya khoắt, sau gáy tôi bỗng dưng toát lên một cơn ớn lạnh.

Bên cạnh tôi rõ ràng không có ai.

Nhưng ba tôi lại hướng về phía bên cạnh tôi cười một cách ngốc nghếch.

Giống như ở đó thật sự có một người đang đứng vậy.

Trong lòng tôi r/un r/ẩy một hồi.

Lẽ nào Cố Hồng đi theo tôi trở về?

Nhưng rõ ràng tôi đã ném chuỗi tràng hạt đi theo lời của Vân Huyền rồi.

Ba tôi vừa nói, vừa không kiểm soát được mà chảy nước miếng.

Lúc này tôi mới nhận ra, có thể ba tôi lại phát b/ệnh Alzheimer’s.

Ông ấy từng bị b/ệnh này một lần rồi, lúc tốt lúc x/ấu.

Đa số thời gian sẽ tỉnh táo, nhưng thỉnh thoảng sẽ lại phát b/ệnh.

Trước đây tôi từng mời bảo mẫu để chăm sóc ông ấy, nhưng đều bị ông ấy đuổi đi mất.

Vì thế, tôi chỉ có thể để ông ấy sống ở đây một mình theo ý của ông ấy.

“Đói rồi chứ? Ba đi nấu cơm cho con.”

Ba tôi vui cười hớn hở đi vào nhà bếp.

Tôi ngồi trong phòng khách trống không.

Sơn thôn vào ban đêm cực kỳ râm mát.

Mặc dù tôi biết ba tôi đang phát b/ệnh.

Nhưng đôi mắt lại không kh/ống ch/ế được mà luôn nhìn về phía bên cạnh.

Một lúc sau, ba tôi bưng hai chén cơm chiên đi ra.

Hồi lúc nhỏ, tôi thích ăn cơm chiên do ba tôi làm nhất.

Nhưng bây giờ nhìn cơm chiên được đặt trước mặt tôi, tôi lại ăn không nổi.

Bởi vì ba tôi nhìn thẳng vào bên cạnh tôi: “Chàng trai, ăn nhiều chút, đừng nhìn con gái bác suốt.”

Từ bên ngoài, một cơn gió lạnh thổi vào khiến tôi rùng mình một cái.

Nói đến cũng thật kỳ lạ, bình thường vào lúc này, trong thôn vẫn còn rất ồn ào.

Tiếng tivi phát ra, tiếng mấy ông cụ trong thôn đá/nh bài, còn có tiếng chó sủa liên tục không ngừng.

Nhưng từ sau khi tôi vào thôn, trong thôn lại im lặng đến đ/áng s/ợ.

Cảm giác khác thường bao phủ trong lòng tôi.

Hơi thở của tôi đột nhiên nặng thêm.

“Ba, làm gì có chàng trai nào, ba lại lẩm cẩm rồi.”

Tôi cười một cách cực kỳ gượng ép.

Nhưng ba tôi lại không vui.

“Thằng nhóc này sắp dán lên mặt con rồi, đôi mắt còn trừng rất lớn, vẫn luôn nhìn con mà toét miệng cười.”

“Mặc dù ba của con đã già rồi, nhưng mắt không có m/ù nhé, người sống sờ sờ như vậy ngồi trước mặt con, còn cho rằng ba không thấy?”

“Con gái, ba nói này, thằng nhóc này trông rất tuấn tú, nhưng sao sắc mặt lại trắng đến mức đ/áng s/ợ như vậy? Có phải cơ thể không khỏe không?”

Ba tôi cứ ở đó lải nhải tự mình nói chuyện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0