Phòng bệ/nh trở lại yên tĩnh.

Thứ yên lặng đến mức nghe cả tiếng kim rơi.

Không khí ngột ngạt như đ/è nặng lồng ng/ực.

Tôi cảm nhận rõ sự căng thẳng và bất an của nữ chính, tim đ/ập thình thịch theo.

Tần Thái Dương bảo chúng tôi đỡ ông ngồi dậy, ánh mắt từ từ đảo qua nữ chính.

Uy lực tỏa ra từ người ông còn đ/áng s/ợ hơn cả nam chính.

Đáng sợ quá đi mất.

"Lúc ta hôn mê, những lời ngươi nói... đều là thật?"

Câu hỏi đột ngột khiến tôi ngớ người.

Nữ chính bỗng "sịch" một tiếng quỵ sụp xuống trước giường.

Đôi mắt long lanh gật mạnh: "Thưa ngài Tần, tất cả đều là sự thật."

"Những chuyện này... tôi nghe lỏm được trong nhà."

"Vụ t/ai n/ạn của ngài, việc bà nội ngài chọn tôi... đều do gia tộc Cố dàn dựng."

"Họ đã nhắm vào Tần gia từ lâu lắm rồi."

Mắt tôi chữ A miệng chữ O.

Chuyện gì căng đét thế này?

Nhưng sao tôi lại ở đây?

Mấy chuyện tày trời này tôi nghe được có sao không?

Họ không thấy tôi ở đây à?

Tôi sợ đến mức không dám thở mạnh.

Mỗi lời nữ chính thốt ra khiến ánh mắt Tần Thái Dương thêm lạnh lẽo.

"Ta phải tin ngươi bằng cách nào?"

Nữ chính vốn yếu đuối giờ đây lại hiên ngang đối mặt với uy áp từ người đàn ông:

"Giờ cao điểm, xe chở thép xây dựng đáng lẽ không được lên cầu. Vậy mà hôm đó nó đổ ụp xuống đ/è nát xe ngài - ngài cho là trùng hợp?"

"Tài xế gây t/ai n/ạn đã bị xử b/ắn quá nhanh, chẳng phải đáng ngờ sao?"

"Sau vụ việc, bao nhiêu đối tác của Tần gia đã chuyển sang hợp tác với Cố gia? Ai là kẻ hưởng lợi nhất?"

"Ngài Tần cứ điều tra sẽ rõ! Chị Lâm ở đây cũng làm chứng được!"

Bị điểm danh đột ngột, tôi gật đầu như máy trước ánh mắt sắc lạnh của Tần Thái Dương.

Thì ra tôi xuất hiện là để làm nhân chứng.

Nữ chính nghẹn giọng: "Ván cờ này còn có một quân tốt - chính là tôi!"

"Nếu ngài không qua khỏi thì tốt. Nếu có dấu hiệu tỉnh lại..."

Giọng nàng r/un r/ẩy: "Họ bắt tôi... phải báo ngay để..."

"Để ám sát ta?"

Nụ cười tà/n nh/ẫn nở trên môi Tần Thái Dương. Sau hồi lâu im lặng, ông chậm rãi hỏi:

"Ngươi không phải con nuôi Cố gia sao?"

Đúng rồi! Câu này tôi cũng muốn hỏi lâu lắm!

Sao nàng đột nhiên lật mặt như trở bàn tay vậy?

"Tôi đúng là con nuôi Cố gia."

"Nhưng Cố gia cũng chính là kẻ th/ù của tôi!"

Nữ chính ôm mặt.

Những tiếng nức nở nhỏ dần biến thành khóc than nức nở, nước mắt như suối tuôn không ngừng.

Thấy bóng lưng mảnh khảnh sắp đổ gục, tôi vội ôm lấy nàng quên cả kinh ngạc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
7 Hòm Nữ Chương 12
8 Lăng Ý Nồng Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm