Người trong phòng thi chỉ còn lại không đến một phần ba. Trận chiến thi Đại học này, cũng đã đến khoảnh khắc căng thẳng nhất.

Kim Quang Chú của Đạo gia trực tiếp bao phủ cả phòng thi: “Kỳ thi này, chính là trận cuối cùng! Lũ nhóc con, có th/ủ đo/ạn gì thì cứ dùng hết đi! Kim Quang Chú chính là mắt của tôi, các cô cậu không thoát khỏi sự giám sát đâu!” Khốc liệt hơn, trên Kim Quang còn có một lớp ánh sáng sấm sét. Ước chừng ý nghĩ của Đạo gia là, chỉ cần có gian lận, thì một đạo sét sẽ giáng xuống!

Một anh bạn đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Đạo gia: “Ngươi——sẽ trở thành hòn đ/á lót đường trên con đường thi Đại học của ta! Ta——là người đàn ông sẽ đ/á/nh bại kỳ thi Đại học này!”

Tôi đờ mờ… Đây là cái kiểu thiếu niên trung nhị gì đây? Không phải thật sự cảm thấy mình rất bùng n/ổ đấy chứ!

Cây bút chì xoay tròn trên tay nam sinh, ánh mắt hắn ta rực lửa: “卍 Giải · Duyên Bổn Anh!”

Tôi… Thôi được rồi, cái phong vị này đúng rồi đấy!

Một tên bên cạnh nam sinh này, cười lạnh một tiếng: “Đồ cặn bã có sức chiến đấu chỉ tám vạn! Vẫn là xem Hoàng tử thi Đại học của ta đi!” Nói xong, tên đó gầm lên một tiếng: “Siêu Saiyan!” Tóc vàng tự động bay trong gió, nhìn còn trung nhị hơn tên vừa nãy!

Ánh sáng sấm sét, Trảm Phách Đao, Khí va chạm vào nhau. Gió mạnh nổi lên, suýt chút nữa thổi bay tôi. Ngay trong khoảnh khắc đó, một bóng đen sì xuất hiện từ bên cạnh Đạo gia, tay bóp cò: “Đường Môn · Bạo Vũ Lê Hoa Châm!” Vô số ám khí hình kim b.ắ.n ra. Đạo gia thu Kim Quang lại toàn thân, mới miễn cưỡng đỡ được.

Tôi cũng nắm lấy cơ hội trong khoảnh khắc này, định đi/ên cuồ/ng chép bài. Ngũ cảm của vảy rắn được nâng lên cấp tối đa. Mị Thuật của Hồ ly khiến thí sinh bị tôi khóa mục tiêu tự nguyện chia sẻ thông tin. Khí hôi của Hồ ly vàng xông vào Đạo gia một phát, tăng cường choáng váng. Gai nhọn của nhím xuyên qua sự ngăn cản của Kim Quang, nhận thông tin. Chuột nhanh chóng tổng hợp thông tin cung cấp cho tôi.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc tôi động bút, Đạo gia đã nháy mắt đến trước mặt tôi: “Thằng nhóc được đấy, láu cá lắm!”

12.

Ánh sáng sấm sét biến thành một lưỡi d.a.o sắc, đặt trên cổ họng tôi. Tôi dựng cả tóc gáy, lúc này mới cảm nhận được áp lực của Đạo gia. Trước đây đều là nhìn Đạo gia động thủ với người khác, cảm giác không sâu sắc. Giờ đây xem ra, thực lực của Đạo gia, đ/áng s/ợ đến thế!

Chờ tôi chớp mắt một cái, Đường Môn, Tử Thần, Saiyan đều đã bị tóm. Đạo gia ném họ ra ngoài cửa sổ. Cả phòng thi trở nên vô cùng yên tĩnh. Trận chiến vừa rồi, diễn ra trong chớp mắt, đã vượt quá sức ra tay toàn lực của hầu hết mọi người.

Tôi truyền âm trong lòng: “Các lão Tiên ơi, giờ phải làm sao?”

Hoàng Nhị Đại Gia th/ù dai nhất, hầm hừ nói: “Không cho ba mi làm nên chuyện, ba mi g.i.ế.c c.h.ế.t hắn! Thằng ranh con còn muốn làm lo/ạn à?”

Mấy vị Đại tiên khác cũng chung mối th/ù: “Chơi hắn!” “Nhất định phải chơi hắn!”

Từ trước đến giờ, tôi vẫn luôn cảm thấy mấy vị Tiên gia trên người mình rất hòa nhã. Đối với những lời đồn bên ngoài về việc Hồ ly vàng th/ù dai nhất, Thường Tiên có th/ù tất báo, tôi cũng không quá bận tâm. Giờ đây xem ra, năm cụ già này, tuyệt đối là Nhai Tí (con trai thứ bảy của Rồng) tất báo!

Mãng Thiên Long không nói một lời, đã biến thành một con rắn khổng lồ. Con mãng xà dài bảy, tám mét dùng thân thể linh thể trực tiếp quấn lấy Đạo gia. Vảy rắn nhỏ mịn chính là sợi dây tốt nhất. Mãng Thiên Long hừ lạnh một tiếng: “Ta đã kh/ống ch/ế thằng nhóc này rồi, Nhị Đại Gia, cho hắn một cái t/át n/ổ đom đóm đi!”

Một Hồ ly vàng dài hơn một mét vọt ra. Hai cái móng vuốt giơ lên tròn xoe, “bốp” một tiếng đã đ/á/nh ra! Chỉ nghe Mãng Thiên Long gào lên một tiếng: “Ch*t ti/ệt! Nhị Đại Gia, ông c/on m/ẹ nó đang đ/á/nh ai đấy!”

Tôi nhìn kỹ lại, Đạo gia không biết đã dùng Súc Cốt Thuật thoát thân từ lúc nào. Hai cái móng vuốt nhỏ của Hoàng Nhị Đại Gia, trực tiếp vỗ vào mặt Mãng Thiên Long. Hoàng Nhị Đại Gia cười gượng: “Ngại quá, ngại quá, không ngờ thằng nhóc này trơn tuột thế!”

Đạo gia vừa lộ ra nụ cười, đột nhiên chân trượt một cái, trực tiếp ngã ngửa ra sau. Ông Hôi Tứ Gia không biết từ lúc nào đã đào một cái hang từ dưới đất, vừa vặn để Đạo gia giẫm phải. Đạo gia đưa tay ra vịn tường, giây tiếp theo, một tiếng kêu thảm thiết vang lên: “Ch*t ti/ệt! Chơi trò bẩn!”

Không biết từ khi nào, Bạch Bà Bà hóa thân thành con nhím nhỏ đã nằm trên tường. Vô số gai nhọn trực tiếp đ.â.m vào lòng bàn tay Đạo gia. Đây vẫn là lần đầu tiên Đạo gia chịu thiệt kể từ khi kỳ thi bắt đầu!

Kẻ hiểm nhất chính là Hồ Thiên Bá. Chỉ nghe ông gầm lên một tiếng: “Xem phi đ/ao!”

Đạo gia theo bản năng hừ lạnh một tiếng: “Tay không đỡ bạch nhận!”

Thế nhưng nhìn rõ thứ bay đến, Đạo gia sợ đến mức co giò mà chạy. Hồ Thiên Bá miệng hô “phi đ/ao”, nhưng thứ ném ra lại là một tổ ong bắp cày! Nếu mà tay không đỡ cái này, Đạo gia có không c.h.ế.t thì cũng mất một lớp da!

Đạo gia đi/ên cuồ/ng né tránh, Đông Bắc Ngũ Tiên ở phía sau đi/ên cuồ/ng đuổi theo. Nên mới nói, Tiên gia kiểu du côn đường phố thì phẩm chất cũng không ra sao.

Hoàng Nhị Đại Gia miệng ch/ửi tục hết mức có thể: “Thằng ranh con, mày chạy cái chân của bà nội mày à! Sao thế, vội vã đi làm trai bao à!”

Ch/ửi rủa tròn năm phút, Đạo gia cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa! Ông ta xắn tay áo lên: “Ba đây liều mạng với chúng mày!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Mẹ Chồng "Bị Quỷ Ám" Được Tôi Cưng Chiều Hết Mực

Hàng năm, sau khi tảo mộ Thanh Minh xong, nhà tôi nhất định sẽ có một màn rút thăm. Ai rút trúng cái thẻ đỏ đó, người ấy phải đón bà nội về phụng dưỡng một năm. Bởi vì bà nội nhà tôi có một tật xấu, cứ đến Thanh Minh là lại "điên", điên lên thì có thể vét sạch gia sản, mài mòn nửa đời người. Năm nay, chiếc thẻ đỏ nằm chặt trong tay tôi. Các chị dâu lập tức khóc nức nở vì vui sướng, liên tục vái lạy lên trời, chỉ muốn đốt pháo ăn mừng vì đã thoát kiếp nạn. Đúng lúc này, bà nội đang hôn mê bỗng ngẩng phắt đầu lên. Bà chằm chằm nhìn tôi, giọng the thé: - Ai gia, chính là Từ An Đoan Huệ Hoàng thái hậu triều trước - Ula Na Lạp Thị Thục Phân! - Tiện tỳ kia, còn không mau chuẩn bị kiệu bát cống? Ai gia muốn ngự giá phủ đệ nhà ngươi! Cả nhà đột nhiên chết lặng, mặt mày ai nấy tái mét. Chị dâu cả mặt trắng bệch, run rẩy kéo tay áo tôi: - Xong rồi... Mẹ lại bị thứ ô uế ám vào người rồi, một năm này của em, khó mà sống nổi... Thứ ô uế? Tôi nhìn bà nội tự xưng thái hậu kia, hai mắt sáng rực. Khéo thay không phải chứ? Con người tôi đây, không giỏi thứ khác, nhưng đối phó với "thứ ô uế"... chính là sở trường của tôi đó.
Hiện đại
Linh Dị
Gia Đình
0