Tôi không có mặt ở hiện trường.

Nhưng một người bạn đã gửi cho tôi đoạn video quay lén.

Trong video, Triệu Bình Xuyên và Từ Tử An ban đầu chỉ nói chuyện rất nhỏ.

Không ai biết họ trao đổi điều gì.

Nhưng chỉ vài phút sau...

Hai người đã lớn tiếng cãi vã.

Sắc mặt Từ Tử An trắng bệch.

Gương mặt vốn tuấn tú giờ dữ tợn đến đ/áng s/ợ.

"Triệu Bình Xuyên!"

"Đừng có được voi đòi tiên!"

"Huệ Niệm là vợ của tôi!"

"Anh gọi điện cho cô ấy làm gì?"

Triệu Bình Xuyên cười khẩy đầy kh/inh thường.

"Huệ Niệm đâu phải tài sản riêng của cậu."

"Tôi và cô ấy lớn lên cùng nhau."

"Dựa vào đâu mà tôi không được liên lạc?"

Ngay sau đó là tiếng quát tháo, tiếng bàn ghế va chạm và màn khẩu chiến dữ dội.

Tôi xem hết đoạn video với vẻ thích thú.

Xem ra...

Liên minh từng hại ch*t tôi cũng chẳng bền ch/ặt như tôi tưởng.

Bước tiếp theo...

Chắc chắn Tô Thanh D/ao sẽ tìm đến Từ Tử An.

Cô ta sẽ nói gì?

Nếu Triệu Bình Xuyên biết vợ mình vẫn lén gặp Từ Tử An...

Liệu anh ta sẽ phản ứng ra sao?

Chỉ nghĩ đến cảnh ba người bọn họ quay sang nghi ngờ và cắn x/é lẫn nhau...

Tôi đã thấy vô cùng mong đợi.

Đúng lúc ấy...

Từ tầng dưới bỗng vang lên tiếng choang chói tai.

Tiếng thủy tinh vỡ.

Tôi lập tức mở cửa phòng, bước ra hành lang nhìn xuống phòng khách.

Dưới lầu, Từ Tử An đang loạng choạng tựa vào chiếc tủ gỗ.

Dưới chân anh là vô số mảnh kính vỡ.

Có lẽ vừa làm rơi món đồ trang trí bằng pha lê đặt trên tủ.

Còn sắc mặt anh...

Trắng bệch như tờ giấy.

"Tử An, anh không sao chứ?"

Tôi giả vờ lo lắng bước xuống cầu thang, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay anh.

Mặt Từ Tử An đỏ bừng vì rư/ợu.

Mùi cồn nồng nặc trên người khiến tôi phải quay mặt đi, khẽ ho vài tiếng.

Anh dựa gần vào tôi, giọng lè nhè:

"Huệ Niệm... sau này em không được liên lạc với Triệu Bình Xuyên nữa."

"Em chỉ được liên lạc với anh."

"Nhớ chưa?"

Từ Tử An không phải người quá cao lớn.

Nhưng vì s/ay rư/ợu nên gần như dồn toàn bộ sức nặng lên người tôi.

Cánh tay anh vắt qua vai khiến bả vai tôi đ/au nhức.

Tôi cố nén cảm giác gh/ê t/ởm, dịu giọng hỏi:

"Anh với Triệu Bình Xuyên xảy ra chuyện gì vậy?"

"Hai người cãi nhau à?"

"Cãi nhau?"

Từ Tử An bật cười khẩy.

Hai tay chậm rãi vòng qua cổ tôi rồi kéo tôi sát vào lòng.

"Triệu Bình Xuyên là cái thá gì..."

"Cậu ta xứng cãi nhau với anh sao?"

Hơi thở nóng hổi phả lên cổ khiến tôi vô thức rùng mình.

Anh ôm tôi càng ch/ặt hơn.

"Huệ Niệm..."

"Lấy anh..."

"Chắc chắn em sẽ hạnh phúc hơn lấy Triệu Bình Xuyên."

Tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh rồi hỏi rất khẽ:

"Vậy còn Tô Thanh D/ao?"

"Hạnh phúc của cô ấy..."

"Anh mặc kệ sao?"

Tôi muốn biết.

Muốn nghe chính miệng anh nói ra những suy nghĩ thật sự vẫn luôn giấu kín.

Từ Tử An im lặng vài giây.

Rồi khẽ lẩm bẩm:

"Tô Thanh D/ao..."

"Cô ấy thích ai..."

"Muốn lấy ai..."

"Chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được..."

Nói xong, cánh tay anh siết ch/ặt thêm.

Tôi gần như không thở nổi.

Một lúc sau, anh cười ngây ngô.

"Huệ Niệm..."

"Tháng sau chúng mình tổ chức hôn lễ nhé."

"Anh sẽ cho cả thế giới biết..."

"Anh yêu em đến mức nào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chỉ Còn Một Bước Nữa Là Theo Đuổi Được Vợ, Thì Cậu Ấy Lại Mất Trí Nhớ

Chương 17
Tôi sống luôn coi trọng nghĩa khí. Không một lời oán trách, tôi nuôi nấng cậu em trai mà mẹ kế để lại cho đến khi trưởng thành. Thế nhưng càng lớn, cậu ấy càng ngốc. Đi tắm lúc nào cũng quên mang khăn, đứng trong phòng tắm gọi tôi đưa vào. Ba hôm hai bữa lại làm bị thương tay, chỉ có thể để tôi đút cơm. Hễ sấm chớp mưa gió là sợ đến chết khiếp, nhất quyết phải để tôi dỗ ngủ. ... Tôi đều chiều theo ý cậu ấy, làm hết mọi chuyện. Biết làm sao được. Ai bảo tôi là người trọng nghĩa anh em nhất chứ. Cho đến một ngày, cậu ấy gặp tai nạn xe, va đập vào đầu. Sau khi tỉnh lại, cậu ấy như biến thành một con người khác. Thông minh. Lạnh lùng. Và chỉ duy nhất... quên mất tôi. Sau khi xuất viện, cậu ấy ném cho tôi một tấm séc, muốn hoàn toàn vạch rõ ranh giới với tôi. "Ngoài tiền ra, anh còn có thể đưa ra một yêu cầu." Tôi châm một điếu thuốc, trầm ngâm rất lâu. Cuối cùng mới nói: "Vậy thì cậu giới thiệu cho tôi một đối tượng đi. Mười mấy năm qua tôi chỉ bận chăm sóc cậu, chẳng còn tâm trí đâu mà lập gia đình. Bây giờ... cũng đến lúc rồi."
397
3 Đồ chơi Chương 10
4 Ngôi sao may mắn Chương 13
5 Mật rắn Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh làm kẻ cuồng em gái, tôi làm kẻ cuồng em trai, sao anh lại vội nổi cáu rồi?

Chương 10
Giới thiệu: Chồng có lương tháng 10 ngàn nhưng tháng nào cũng đều đặn gửi 5 ngàn 5 cho em gái làm phí sinh hoạt. Vợ chất vấn thì bị mắng là ích kỷ. Cô quyết định bán xe cưới, chuyển tiền cho em trai khởi nghiệp, đồng thời để em trai dọn vào nhà ở, dùng chiêu "cưng chiều em trai" để đối phó với kẻ "cưng chiều em gái". Sau khi ly hôn, chồng cũ sa sút tìm cách nối lại tình xưa, nhưng cô đã lột xác thành người phụ nữ độc lập, bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới. Một câu chuyện ngôn tình hiện đại đánh trúng nỗi đau trong hôn nhân, đọc xong vô cùng hả hê.
Hiện đại
0