“Nhà đều đứng tên em. Chiếc xe này anh dùng cho công việc, đợi em thi lấy bằng lái, anh sẽ m/ua cho em một chiếc mới. Mật khẩu tất cả các thẻ đều là ngày anh nhặt em về nhà.”
“Bây giờ những thứ này đều là của em. Em muốn tiêu thế nào cũng được. Nếu không đủ, anh lại ki/ếm thêm cho em.”
“Những gì anh đã hứa với em, anh mới làm được một nửa. Còn nửa kia...”
Anh dừng lại một lát rồi mới tiếp tục:
“Nếu sau này em có cô gái mình thích, anh sẽ thay em đến nhà cầu hôn.”
Tôi đẩy đống giấy tờ và thẻ ngân hàng về phía anh, ra dấu:
[Em không cần đồ của anh. Em là người trưởng thành rồi, có thể tự ki/ếm tiền nuôi mình.]
Giọng Lý Trì Tự đắng chát khó tả:
“Tiểu Tể, trước đây em không như vậy.”
“Rốt cuộc là vì sao?”
“Em không cần anh nữa sao?”
“Hiện giờ thứ duy nhất anh có thể làm cho em là ki/ếm tiền. Nhưng đến cả điều đó em cũng không cần nữa.”
Tôi miễn cưỡng cong khóe môi:
[Anh đâu thể cứ mãi xoay quanh em được. Anh chưa tìm chị dâu cho em sao? Em cũng dành dụm được ít tiền rồi, đến lúc đó sẽ chuẩn bị cho anh một phong bao thật lớn.]
Lý Trì Tự khẽ cụp mắt xuống.
Anh hé môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Giống như đang trốn tránh điều gì, anh cầm chìa khóa xe rồi đi thẳng ra ngoài.
Sau khi anh rời đi, tôi trở về căn phòng thuê của mình.
Tắm rửa xong, đang định lên giường ngủ thì có người gọi điện tới.
Đối phương nói mình là nhân viên pha chế của một quán bar.
Lý Trì Tự uống say rồi.
Trong điện thoại của anh, người liên hệ khẩn cấp duy nhất là tôi.
Quán sắp đóng cửa, đối phương bảo tôi nhanh chóng tới đón anh về.
Sau tám giờ tối, làng chài gần như không còn ai ra đường.
Bây giờ đã là nửa đêm, rất khó bắt xe.
Tôi đi bộ hơn nửa tiếng mới tới được quán bar đó.
Lý Trì Tự đã say đến mức không còn tỉnh táo.
Anh nửa nhắm nửa mở mắt, tựa lưng vào ghế sofa, nhìn chằm chằm ngọn đèn trên trần nhà với ánh mắt mê man.
Bên cạnh anh, một người đàn ông vẫn đang cầm ly rư/ợu liên tục ép anh uống.
Quanh khu ghế ngồi còn có mấy người khác, cả nam lẫn nữ.
Tôi tận mắt nhìn thấy một người đàn ông bỏ một viên th/uốc vào ly rư/ợu của anh.
Người bên cạnh có vẻ rất hưng phấn:
“Vừa nãy hắn đã uống một viên rồi, giờ cho thêm một viên nữa, lát nữa đừng chơi đến mức phế luôn đấy nhé.”
“Kệ đi. Say thành thế này rồi, lại còn uống th/uốc. Đợi tỉnh lại hắn chẳng nhớ nổi chuyện gì đâu.”
“Với khuôn mặt và thân hình này, đúng là cực phẩm. Loại như vậy chơi mới thú vị.”
Tôi cảm thấy tay chân lạnh buốt.
Quầy bar không biết vì sao lại chẳng có ai.
Tôi cũng không thể gọi cảnh sát.
Muốn kêu c/ứu cũng không thể phát ra tiếng.
Cảm giác bất lực đến tuyệt vọng khiến tôi gần như ngạt thở.
Mắt thấy người đàn ông kia nâng ly rư/ợu đã bỏ th/uốc lên, định đưa tới miệng Lý Trì Tự.
Tôi lập tức lao tới, gi/ật lấy ly rư/ợu rồi đ/ập mạnh xuống đất.
Tôi chỉ hy vọng tiếng vỡ chói tai ấy có thể gọi nhân viên quán tới.
Cả đám người đều bị hành động của tôi làm cho sững sờ.
Hoàn h/ồn lại, không biết ai đẩy tôi một cái.
“Muốn ch*t à?”
Tôi ngã mạnh xuống người Lý Trì Tự.
Cú va chạm khiến anh nhíu ch/ặt mày.
Anh theo phản xạ đưa tay đẩy tôi ra, giọng đầy hung lệ:
“Cút đi! Tôi có người rồi!”
Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh.
Bàn tay bị gió thu làm lạnh áp lên trán anh, muốn giúp anh tỉnh táo hơn một chút.