Tôi tức gi/ận đi ra ngoài cả ngày không thèm đoái hoài đến Mạnh Đình Hi.

Còn cố tình nhờ trưởng nhóm tìm giúp tôi một công việc cách rất xa nhà Mạnh Đình Hi, không ngờ lại vô tình gặp một người quen cũ - Tiêu Thác.

Lúc trông thấy hắn, tôi sững người tại chỗ.

Thực ra, từ năm năm trước tôi rời đi chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại những người này.

Mạnh Đình Hi là bất ngờ đầu tiên, Tiêu Thác là bất ngờ thứ hai.

Hắn cũng sững sờ, trên mặt đầy vẻ không thể tin được: “Triêu Triêu?”

Tôi tỏ vẻ thoải mái chào lại: “Hey, Tiêu Thác, lâu rồi không gặp.”

Hắn bước lên một bước, cẩn thận quan sát kỹ tôi một lượt, sau đó

ngước đầu nặng nè thở dài một hơi, ngay xả cành mắt cũng đỏ lên: “Triêu Triêu, anh vẫn luôn tìm em.”

Tiêu Thác bảo vệ một bí mật của tôi.

Một cô gái bề ngoài xinh đẹp rạng ngời, ngày thường lương thiện giúp đỡ người khác nhưng thật ra là một tội phạm g.i.ế.c người.

Năm 21 tuổi ấy, tôi đã lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t người cha dượng có ý đồ xâm

hại tôi.

Đến giờ tôi vẫn nhớ, khi bình thuỷ tinh c/ắt vào động mạch cổ của ông

ta, m.á.u phun ra như thác, cũng không đến vài phút, lão cầm thú đó đã hoàn toàn không còn một tiếng động.

Trong nháy mắt đó, cũng không biết là sợ hãi đến c.h.ế.t lặng hay là nỗi c/ăm h/ận cuối cùng đã được phóng thích mà tôi không rơi lấy một giọt nước mắt.

Trước ngày tự thú một hôm, tôi đã chia tay với Mạnh Đình Hi.

Tôi đã nói anh có biết Tiêu Thác của khoa Tài chính vẫn luôn theo đuổi tôi không? Anh biết nhà anh ta giàu thế nào không?

Tôi nói rằng ở cùng với anh không thấy được tương lai, tôi không muốn để được ăn một hộp cherry thôi còn phải đợi mười ngày nửa tháng, tôi không muốn sống một cuộc sống sống nay phải lo ngày mai.

Tôi nói nếu anh thật sự thích tôi thì để cho tôi được tìm đến cuộc sống

tôi muốn.

Tôi nói anh rất tốt nhưng ai bảo tôi lại là loại phụ nữ chê nghèo thích

giàu chứ!

Sau đó, tôi biến mất suốt bốn năm lẻ hai tháng.

Thực ra tôi rất muốn cảm ơn Tiêu Thác, sau khi hắn trông thấy cảnh m.á.u tanh như thế vẫn vì tôi mà dùng đến qu/an h/ệ trong gia đình để bên trường học giữ kín tin tức, ngoại trừ hiệu trưởng và thầy giáo phụ

trách hồ sơ sinh viên lúc ấy thì không một ai biết lý do thật sự mà tôi nghỉ học.

Cũng là Tiêu Thác giúp tôi mời luật sư rất giỏi rất tốt đến biện hộ cho

tôi, cuối cùng chiếu theo án mang tính chất phòng vệ nên chỉ phán năm

năm, về sau bởi vì biểu hiện tốt nên được thả sớm.

Thời điểm lần đầu tiên Tiêu Thác tới thăm tù đã nói với tôi trong trường

học đều đang đồn tôi chê nghèo yêu giàu đ/á Mạnh Đình Hi, còn nói tôi một chân đạp nhiều thuyền, được ông già nào bao nuôi đưa ra nước ngoài gì đó, nhưng hắn đều tìm người giúp tôi dạy dỗ những kẻ tung tin đồn kia rồi.

Hắn nói hắn biết Ứng Triêu Triêu là bông hoa thuần khiết nhất nghị lực nhất thế gian này, hắn không cho phép có người nói x/ấu tôi.

Nhưng tôi nghĩ cái danh khốn nạn đỡ hơn cái danh tội phạm g.i.ế.c người nhiều lắm.

Đôi mắt Tiêu Thác đỏ ngầu, hắn nói, Triêu Triêu à, thực ra năm năm rất nhanh, năm năm sau, chúng ta cũng chưa già, anh chờ em, đến lúc đó

em cho anh một cơ hội nhé.

Rồi sau đó, Tiêu Thác lại đến thăm tù nhưng tôi đều không đồng ý gặp, ngay cả ngày hết hạn tù được thả ra tôi cũng lách qua xe của hắn lén

bỏ đi.

Người như tôi, người như tôi…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Chồng chung Chương 11
11 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm