Sói Đến Rồi

Chương 12

30/07/2025 18:17

Tần Lập Huy giúp Ngụy Đông tìm được một công việc ở tiệm sửa xe.

Em đi từ sớm.

Tối về nhà, thấy tôi, em không vui lắm.

"Sao anh vẫn còn ở đây?"

Tôi không trả lời, giơ chiếc muỗng lên nói: "Ngồi xuống đi, cháo vừa nấu xong."

Ngụy Đông ăn rất nhanh, em ăn xong liền nhìn tôi ăn.

Đợi tôi ăn xong em mới lên tiếng: "Tần Lập Huy bảo anh phá sản rồi."

"Rất thiếu tiền à?"

Ngụy Đông nghiện th/uốc nặng, trong lúc tôi ăn, em đã hút ba điếu rồi.

"N/ợ bao nhiêu?"

Tôi bịa đại: "Hơn ba triệu thôi."

Ngụy Đông sờ túi, đẩy một tấm thẻ đến trước mặt tôi.

"Tôi không có nhiều thế."

"Tất cả tiền đều trong này, chắc cỡ bảy tám vạn gì đó."

Ánh mắt tôi lạnh đi: "Em có ý gì?"

"Trương Sở, anh lãng phí thời gian với tôi làm gì?"

"Tôi không còn là Ngụy Đông ngày xưa nữa, giờ tôi đến bản thân còn chẳng lo nổi, giúp anh sao được."

"Đừng giả vờ nữa, lấy tiền rồi đi đi."

Tôi không biết nên khóc hay cười.

Nhặt tấm thẻ lên, lật qua lật lại giữa ngón tay.

"Cho tôi hết à?"

Ngụy Đông cúi mắt, không chút biểu cảm.

"Ngụy Đông, có phải tôi muốn gì, em cũng cho không?"

Tôi ném thẻ xuống bàn, bước đến trước mặt Ngụy Đông, tóm lấy cổ áo em, áp sát vào:

"Vậy nếu tôi muốn em làm tình với tôi, em có làm không?"

Ngọn lửa trong mắt Ngụy Đông bùng lên rồi tắt ngấm.

Em nhìn tôi, giọng khàn đặc.

"Trương Sở, tôi chẳng còn gì cả."

"Anh theo tôi, sẽ chẳng được gì đâu."

"Tôi không thể làm gì cho anh nữa rồi."

Tôi nhìn Ngụy Đông, tim đ/au nhói.

đ/au thay cho em.

Bỗng tôi nhận ra, Ngụy Đông đâu có ngốc thế.

Em biết hết, hiểu hết rồi.

Sáu năm trước em đã thấu tỏ.

Chỉ là em diễn còn giỏi hơn cả tôi.

Tôi tự mãn, còn em âm thầm chịu đựng.

Diễn xuất cao siêu gì chứ? Chẳng qua chỉ là thằng ngốc tự nguyện mà thôi.

Vậy rốt cuộc, em đã cảm thấy thế nào?

Khi đá/nh nhau thay tôi, khi nghe điện thoại của tôi, khi cầm lấy con d/ao từ tay tôi, khi trong phòng thẩm vấn nghe tôi khai em gi*t người, em đã cảm thấy thế nào?

đ/au không?

đ/au đến mức nào?

Tôi có cảm nhận được một phần vạn không?

Tôi nghẹn lại, cúi đầu hỏi:

"Ý em là, tôi nên bỏ em, tìm một mục tiêu khác có giá trị hơn."

Mắt Ngụy Đông đỏ hoe.

Nhưng em nói: "Phải."

Em quay mặt đi, chẳng dám nhìn tôi.

"Anh đi tìm người khác đi."

"Tìm ai tốt với anh, giúp được anh."

Đã bảo tôi đi, thì đừng có tỏ vẻ khổ sở như sắp ch*t đến nơi như thế.

Mắt tôi nóng ran: "Như em à?"

Ngụy Đông há miệng, lặng thinh hồi lâu.

"Có ai không?"

"Ngụy Đông, liệu có ai tốt như em không?"

Tôi sờ lên mặt em: "Em muốn tôi hôn người khác như đã hôn em, ôm người khác ngủ, đi cùng người khác đến cuối đời, phải không?"

Ngụy Đông nghiến răng, nhìn tôi đầy h/ận th/ù, ngựk phập phồng.

Tôi không buông tha, nắm cằm em quát: "Nói đi!"

Nước mắt rơi xuống mặt em.

"Ngụy Đông, em biết không, tôi nghe lời em nhất, nếu em nói phải, tôi sẽ làm theo, tôi sẽ không tìm em nữa... Dù có bị người ta chà đạp đến ch*t, tôi cũng không tìm em nữa..."

Ngụy Đông gi/ật mạnh tôi xuống, bịt miệng tôi lại.

"Đừng nói nữa."

Miệng đầy nước mắt và m/áu, cùng với thứ tình yêu h/ận th/ù khó tả nuốt trôi.

Tôi ôm cổ em đi/ên cuồ/ng đáp lại.

"Ngụy Đông, anh sai rồi."

"Em đừng bỏ anh..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm