Thật đúng là trò cười mà.

Tôi lại muốn bật cười với cái tên ngốc bẩm sinh này.

Nhưng phải nói, cảnh Sở Từ đ/á người căng đét thật sự.

Trên đường về, cậu ấy mấy lần muốn nói lại thôi.

Tôi không lên tiếng, chỉ cúi đầu bước đi.

Với cái đầu óc của Sở Từ, tôi dùng chân cũng đoán được cậu ấy đang nghĩ gì.

Mãi đến khi về ký túc xá, cuối cùng cậu ấy cũng mở miệng:

"Cậu thích đàn ông à?"

Tôi không thèm ngẩng đầu, đi thẳng vào trong.

"Sao? Có ý kiến?"

Trong đầu đã nghĩ sẵn, nếu cậu ấy dám có ý kiến, tôi sẽ thả một con gián Mỹ sống lên giường cậu ấy.

Đến lúc đó, cậu ấy không phải cũng sẽ khóc lóc nhào vào lòng tôi sao?

Vừa tưởng tượng ra cảnh đó, tôi suýt bật cười.

Nhưng chưa kịp cười xong, Sở Từ đã kéo tôi lại.

Giây tiếp theo, cửa đóng sập.

Trời đất quay cuồ/ng, tôi bị cậu ấy ép ch/ặt vào cửa.

Hai tay cậu ấy chống lên cửa, vây tôi vào giữa.

Mũi chúng tôi gần như chạm nhau.

Tư thế này...

Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang bị cậu ấy nh/ốt trong lòng.

Sở Từ vùi đầu vào vai tôi, hơi thở phả lên xươ/ng quai xanh.

Nhột vãi.

"Cái thằng x/ấu xí lúc sáng là người yêu cũ của cậu hả?

Cậu có gu thật đấy."

Gu thật đấy?

Không ngờ có một ngày, từ miệng cái tên ngốc này lại bật ra một câu chua lè như vậy.

Tôi nhìn cái đầu lông xù trên vai mình, buồn cười.

Cố ý hỏi lại: "Liên quan gì đến cậu?"

"Ồ."

Giọng cậu ấy đầy bực bội.

Một lúc sau, lại hỏi:

"Vậy cậu thích kiểu con trai nào?"

Cậu ấy ngước mắt lên, đôi mắt chó con lấp lánh nhìn tôi:

"Tôi được không?"

Hỏi xong, cậu ấy không chờ tôi trả lời, liền tự động vén áo, ấn mặt tôi lên ng/ực mình.

Cậu ấy tiếp tục dụ dỗ:

"Làm bạn trai tôi, muốn cắn bao nhiêu cũng được."

Cảm giác trên mặt vừa rắn chắc vừa mềm mại.

Thơm thật sự.

Dấu vết tôi để lại vẫn chưa tan, xung quanh còn chi chít dấu răng do tôi gặm.

Tôi ngước mắt nhìn cậu ấy, há miệng.

"Được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Khắc Sâu Chương 11
10 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
11 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm