Tôi muốn xăm một bụi cỏ dại

Chương 4

16/04/2026 12:55

Hôm diễn ra tiệc sinh nhật, tôi cố ý mặc bộ vest lỗi thời, dáng vẻ chật vật thất thế.

Đúng như dự đoán, từ giây phút bước vào cửa, những người bạn từng bám đuôi tôi trước kia đều đồng loạt tránh xa tôi như tránh tà.

Rồi đổ dồn ánh nhìn về phía Tân Dã giữa trung tâm sảnh tiệc.

Anh mặc bộ vest xám đậm c/ắt may tinh xảo, dáng vẻ điềm nhiên khiến vết s/ẹo trên xươ/ng lông mày cũng trở nên quý phái.

Khác hẳn vẻ mộc mạc trong chiếc áo thun đen ngày trước ở tiệm xăm.

Có người đến chúc rư/ợu, anh khẽ gật đầu, không thân thiết cũng chẳng xa cách, giữ khoảng cách hoàn hảo.

Bố mẹ đứng bên cạnh, nét mặt lộ rõ sự hài lòng.

Chỉ khi thấy tôi đến gần, nụ cười trên môi họ mới tắt lịm.

"Tiểu Nhiên, lại đây gọi anh đi."

[Nam phụ đ/ộc á/c này còn mặt mũi nào đến đây nữa? Nếu là tôi thì tôi đã chui xuống đất từ lâu rồi.]

[Nhìn bộ vest hắn mặc, là mẫu năm ngoái chứ gì? Đúng là sa sút rồi.]

[Đáng đời, tự mình chuốc lấy.]

Tôi cúi nhìn bộ vest mình đang mặc, quả thật đã cũ.

Nhưng đây là quà sinh nhật mẹ tặng năm ngoái, tôi luôn giữ gìn cẩn thận.

Hôm nay mặc vào, trong lòng vẫn ôm chút hy vọng.

Nào ngờ mẹ chẳng thèm liếc nhìn.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra bình luận nói rất đúng.

Tôi lúc này, đúng là một gã hề.

Quay đầu, đối diện ngay với đôi mắt đen sâu thẳm.

Tân Dã đã nhìn tôi không biết bao lâu.

Tôi nhướng mày, lập tức nở nụ cười ngọt ngào: "Anh trai, mong sau này được anh chiếu cố nhiều hơn."

Đèn pha lê trong sảnh tiệc chói lóa đến mức đ/au mắt.

Tôi co ro trong góc phòng, gọi nhân viên phục vụ lấy thêm ly rư/ợu.

Từng ly sâm banh tuôn vào cổ họng, khung cảnh trước mắt dần mờ ảo.

"Kiểm thiếu gia." Giọng nói mơ hồ vang lên bên tai.

Tôi quay đầu, thấy một gã đàn ông b/éo m/ập đang nhìn tôi với ánh mắt đen tối.

"Nghe nói nhà họ Kiểm không cần cậu nữa? Chi bằng cậu theo tôi đi. Mỗi tháng 5 triệu tệ, thế nào?"

Từ nhỏ tôi đã xinh đẹp, trong giới có không ít kẻ từng tỏ ý muốn một đêm mây mưa với tôi.

Nhưng vì thân phận của tôi, họ chỉ dám thì thầm nói nhỏ với nhau.

Giờ đây thiếu gia thật mới về được một ngày, những kẻ này đã sốt sắng muốn tiếp cận tôi.

Tôi giơ tay, rư/ợu trong ly vẽ một vòng cung trên không, tất cả đổ thẳng vào người đàn ông.

Tôi nhìn xuống đầy kh/inh bỉ: "Mày là cái thá gì?"

Gã đàn ông nổi trận lôi đình, lao tới nắm cổ áo tôi: "Mày tưởng mày vẫn là Kiểm thiếu gia được nâng như trứng, hứng như hoa ngày trước sao? Một đứa con hoang không rõ ng/uồn gốc, ra oai cái gì?"

Ngay sau đó, hắn bị một cú đ/á mạnh hất tung.

Tân Dã đứng cách đó một bước, mặt không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lạnh thấu xươ/ng: "Ai cho phép mày đụng vào em tao."

Anh nắm cổ tay tôi, xuyên qua đám đông, kéo tôi lên lầu.

Tiếng xì xào vang lên sau lưng, nhưng tôi đã chẳng nghe thấy gì nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm