Beta Trong Truyện ABO

Chương 9

20/09/2025 16:00

Cằm anh ta vừa giơ lên đã bị tôi đ/ấm thẳng. "Răng rắc" một tiếng, tên Alpha ôm cằm ngồi bệt xuống đất, miệng đầy m/áu. Tôi khom người xuống, nghiêng đầu cười khẩy: "Đã chưa?"

Tên Alpha kia vẫn không phục, trừng mắt nhìn tôi đầy h/ận th/ù.

Cố Ánh Nam đúng lúc ra ngăn cản, túm cổ áo kéo tôi lại: "Thôi đủ rồi! Tiểu Chiêu, đi gặp ba tớ nào!"

Đứng dậy phủi quần, tôi ném về phía đám đông câu thách thức: "Lúc nào muốn xơi đ/ấm thì tìm tôi."

Sau màn kịch nhỏ, tôi gặp được ba Cố Ánh Nam - kẻ bị truy nã số một với giải thưởng lên đến 50 tỷ. 50 tỷ là bao nhiêu? Đủ m/ua hai hành tinh loại vừa!

Ông ta đang ngắm nghía tôi. Gương mặt phong trần vẫn lộ vẻ kiêu sa, khóe mắt đã hằn vài nếp nhăn. Cố Ánh Nam thừa hưởng sống mũi cao của ba, nhưng nét khác lại giống mẹ - vị chế tạo sư nhan sắc chẳng kém minh tinh mà tôi từng gặp.

"Ánh Nam, đây là...?" Giọng nói vừa cất lên, tôi đã thấy như rắn đ/ộc phùng mang.

Cố Ánh Nam vội giới thiệu: "Ba, đây là Minh Chiêu - bạn thân của con."

"À ra cháu là Minh Chiêu! Ánh Nam hay nhắc đến lắm!" Ba Cố nở nụ cười hiền hậu, "Nghe nói cháu từng là phó quan của Nguyên soái Mạnh?"

Đuôi cáo lộ ra rồi nhé!

"Cháu thôi việc rồi."

Ông ta hơi đơ người, nhanh chóng lấy lại điệu bộ: "Tiếc quá nhỉ!"

"Không tiếc đâu ạ!" Tôi nhoẻn miệng quay sang Cố Ánh Nam, "Ánh Nam đang mời cháu gia nhập tổ chức mà! Phải không?"

"Vâng, đúng vậy ba." Cố Ánh Nam gật đầu, "Tiểu Chiêu rất giỏi, con còn định đổi cho cậu ấy bộ cơ giáp mới."

Mặt ba Cố tái mét, ấp úng: "Để... để ba suy nghĩ đã."

"Thôi cũng đừng cao cấp quá!" Tôi vẫy tay ra vẻ hào phóng, "Hai bộ hạng S là được!"

Ba Cố vội vàng tống khứ hai chúng tôi ra khỏi phòng.

Tôi hỏi khẽ: "Cậu không ưa ba cậu lắm nhỉ?"

Cố Ánh Nam kh/inh khỉnh: "Hừm! Không có tớ vực dậy mấy năm nay, quân kháng chiến đã tanh bành từ lâu rồi!"

Đúng thế. Quân kháng chiến vốn đã suy yếu, nhưng sáu năm trước bỗng hồi sinh mạnh mẽ, khuấy động nhiều hệ sao xa xôi. Hóa ra 50 tỷ kia thực chất là treo thưởng cho Cố Ánh Nam?

"Tiểu Chiêu! Gia nhập đi! Chúng ta sẽ cùng nhau thay đổi quê hương!" Cố Ánh Nam nắm ch/ặt tay tôi, mắt sáng rực.

Tôi nhíu mày rút tay lại: "Để tớ suy nghĩ thêm, tớ vẫn còn gi/ận cậu đấy..."

Hành tinh nơi tôi sinh ra nghèo đến mức trẻ bỏ đi lang thang đầy đường, phải nhặt rác mà ăn! Khi xưa theo Mạnh Cửu An, cũng vì hắn hứa hẹn "chấn hưng vùng sâu vùng xa". Giữa lúc bầu cử sắp đến...

Ánh mắt Cố Ánh Nam vụt tối lại: "Tớ sẽ đợi..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trái tim nghiêng về phía tôi

Chương 12
Huynh trưởng làm hỏng chiếc bàn gỗ vàng của ta. Thuở đầu, người vô cùng áy náy, hứa rằng: "Ta sẽ mua cái mới cho Tang Tang." Ta tin lời người. Thế nhưng ba năm lại ba năm, chiếc bàn gỗ hỏng cứ lắc lư khiến mắt ta ngày một mỏi nhừ. Đồ mới vẫn chẳng thấy đâu. Ta bất an hỏi huynh trưởng khi nào mới đền bù cho ta. Người đang cùng vị hôn phu của ta uống trà, bàn bạc xem nên dùng nhân sâm ngàn năm hay tuyết liên Thiên Sơn để trị bệnh chân cho biểu tỷ. Ta chỉ nhận lại hai câu quở trách. Huynh trưởng cau mày: "Sao lại tính toán chi li đến thế?" Vị hôn phu Bùi Diễn thản nhiên đáp: "Tang Tang hóa ra lại so đo đến vậy, thế thì hôm qua ta quên mang hồ lô đường cho nàng, chẳng lẽ nàng cũng giận ta sao?" Dứt lời, bọn họ sánh vai rời đi. Đêm đó, ta mời biểu tỷ uống trà, ngập ngừng hỏi: "Người nói có thể tìm cho ta một vị huynh trưởng không có muội muội, một vị hôn phu không có hôn thê, liệu có thật chăng?"
Cổ trang
0