Giang Đình Chu trở về căn hộ của mình. Ngày đầu tiên, anh không hề ra khỏi nhà. Ngày thứ hai, anh đến công ty. Và ngày thứ ba, tập đoàn họ Giang bắt đầu tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị.
Tôi ngồi trong phòng họp của tập đoàn họ Thẩm, điện thoại đặt ngay ngắn cạnh xấp tài liệu. Lúc trợ lý mới báo cáo được một nửa thì màn hình của tôi chợt sáng lên. Đó là một bức ảnh do người khác gửi tới.
Trong ảnh, Giang Đình Chu diện một bộ âu phục đen tuyền, nghiễm nhiên ngồi ở vị trí ghế chủ tọa trên bàn họp. Sắc mặt anh vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có. Những vệt ửng đỏ trên cổ tay cũng được giấu đi dưới nếp áo. Trông anh rạng rỡ và có sức sống hơn hẳn lúc còn bị giam trong biệt thự.
Những dòng bình luận lại bắt đầu trôi qua:
[Cậu thấy chưa, rời khỏi cậu thì anh ấy mới có thể sống bình thường được.]
[Vốn dĩ anh ấy thuộc về vị trí đó, chứ không phải bị nh/ốt trong phòng ngủ.]
Tôi úp sấp điện thoại xuống bàn: "Tiếp tục đi." Trợ lý rụt rè dò xét sắc mặt của tôi, giọng báo cáo cũng tự giác nhỏ đi không ít.
Kết thúc cuộc họp, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc cho đến khi trời chập choạng tối. Giang Đình Chu không liên lạc với tôi, tôi cũng không gọi cho anh. Dù vậy, tôi vẫn cử người âm thầm bám theo anh từ đằng xa.
"Chỉ để x/ác nhận xem anh ấy vẫn còn sống." Tôi đã tự nhủ với bản thân mình như thế. Chợt một dòng bình luận nhảy vọt lên chế giễu: [Thẩm Tổng lại gọi hành động theo dõi này là "không làm phiền" đó hả?]
Tôi đăm đăm nhìn vào dòng chữ đó. Phải rồi, chắc chắn Giang Đình Chu sẽ không thích. Hồi lâu bừng tỉnh, tôi liền nhắn tin cho đám người đang bám theo anh: [Rút hết đi.]
Đầu dây bên kia rất nhanh đã phản hồi lại: [Thẩm Tổng?] Tôi gõ lại một lần nữa: [Rút.] Tin nhắn gửi đi xong, tôi quăng điện thoại lên bàn, thế nhưng trong lòng lại chẳng hề cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút nào.
Mười giờ tối hôm đó, Giang Đình Chu gọi cho tôi cuộc gọi đầu tiên. Tôi thẫn thờ nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, ngón tay lơ lửng trên nút nghe nhưng chần chừ mãi không chịu ấn.
Chuông tắt. Cuộc gọi thứ hai rất nhanh đã nối máy. Những dòng bình luận bắt đầu ầm ĩ:
[Nghe máy đi, ngộ nhỡ có chuyện gì thì sao.]
[Tôi thật sự không chịu nổi hai người này, có cái điện thoại mà nghe cứ như đi độ kiếp vậy.]
Khi cuộc gọi thứ ba đổ chuông, tôi bắt máy.
Chương 3:
Đầu dây bên kia im ắng vô cùng, chỉ có nhịp thở rất khẽ của Giang Đình Chu truyền đến. Tôi chủ động cất lời trước: "Có chuyện gì sao?"
Một lát sau anh mới đáp: "Khóa cửa bị hỏng rồi." Tôi lập tức ngồi thẳng dậy: "Anh đang ở đâu?" "Căn hộ." "Được, tôi sẽ gọi người qua đó."
Đầu dây bên kia trầm mặc vài giây: "Cậu không tới sao?" Bàn tay đang siết ch/ặt điện thoại của tôi đến mức đ/ốt ngón tay cũng trắng bệch: "Không cần đâu, sẽ làm phiền đến anh." Giang Đình Chu khẽ cười nhạt một tiếng: "Thẩm Tử Việt, cậu bây giờ chu đáo thật đấy."
Câu nói ấy tựa như một mũi kim sắc nhọn nhẹ nhàng đ/âm xoáy vào màng nhĩ tôi. Anh cúp máy, còn tôi thì gọi thợ sửa khóa. Nửa tiếng sau, thợ sửa phản hồi lại, nói rằng khóa cửa không hề hỏng, mà là do có người tháo pin của khóa ra mà thôi.
Tôi cứ đăm đăm nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó rất lâu nhưng chẳng hề gọi lại. Lượng bình luận lướt qua màn hình cũng chậm dần:
[Trạng thái của anh ấy kì lạ quá.]
[Chắc là sang chấn tâm lý tái phát rồi, có lẽ anh ấy đang muốn thử xem Thẩm Tử Việt có còn đến tìm mình nữa hay không.]
[Đừng có chèo thuyền lung tung nữa! Đệt mợ.]
Tôi đặt điện thoại xuống. Ngắm nhìn những ngọn đèn rực sáng của thành phố qua khung cửa sổ, trong đầu tôi lại bất giác hiện lên hình ảnh căn phòng ngủ buông rèm kín bưng trong căn biệt thự nọ.