Cắn Chặt Không Buông

Chương 13

14/08/2025 11:44

Phỏng chừng cảm thấy bản thân cũng không hợp lý lắm vì vậy Hạ Minh Duyên lại tự nói thêm một câu nữa: “Khi uống rư/ợu đầu óc anh sẽ bùng n/ổ, có thể anh sẽ nghĩ ra nhiều ý tưởng có lợi cho sự phát triển của công ty. Em uống với anh thì tư duy của anh lại càng tốt, đây là công việc kinh doanh.”

Lãnh đạo đã nói đến vậy, nếu tôi không đi chẳng phải có chút không hợp tình hợp lý sao.

Vì vậy, tối hôm đó sau khi tan sở, tôi chỉ có thể theo Hạ Minh Duyên lên xe đến quán bar.

Khi cho xe ra khỏi bãi đậu xe ngầm, tôi thoáng thấy bố mẹ vẫn ngồi ở vị trí ban sáng, rõ ràng là hai người đó đang đợi tôi.

“Bố mẹ của em à?”

Hạ Minh Duyên liếc mắt một cái liền đưa ra kết luận: “Em trông rất giống bà ấy.”

Tôi gật đầu và không nói gì.

“Không phải họ đợi dưới lầu nãy giờ chứ?”

Tôi nhìn lại lần nữa và nói chắc nịch: “Không thể nào, họ mới đến thôi.”

Có lẽ vì hiểu hết về họ nên theo năm tháng tôi cũng dần nhìn rõ bộ mặt thật bên trong.

Bình thường chẳng quan tâm đến tôi vì vậy lần này ngoài đến tìm tôi để đòi tiền thì tôi không nghĩ ra được lý do nào khác.

Nhưng vì tiền mà lăn lộn như vậy quả thật họ không làm được.

Hôm nay là một ngày nắng, ánh nắng bên ngoài chói chang như vậy làm sao họ có thể trông tràn đầy năng lượng nếu cứ ở bên ngoài cả ngày chứ?

Rõ ràng tìm quán cà phê hay trà sữa gì đấy ở phía trước để nghỉ chân, lúc thấy sắp tan tầm mới đến dưới lầu ngồi đợi, nhưng họ không ngờ rằng tôi lại đi ra từ gara ngầm.

Nghĩ đến đây trong lòng tôi càng thêm phiền muộn.

Tính kế với cả con trai của mình như vậy, người như họ thật sự không nhiều.

Sau khi vào quán bar, Hạ Minh Duyên vẫy tay gọi menu rư/ợu, kèm thêm rất nhiều thứ linh tinh vụn vặt.

“Sếp Hạ à, thật ra khả năng uống rư/ợu của tôi cũng khá tốt.”

Ông nội tôi vốn là một thợ nấu rư/ợu nổi tiếng trong làng nên từ nhỏ tôi đã đi tr/ộm rư/ợu để uống.

Vì vậy, nếu người này muốn giở những trò như uống rư/ợu rồi qu/an h/ệ tình dục thì có lẽ sẽ không có tác dụng với tôi.

“Trong suy nghĩ của em, anh là một người không đáng tin vậy sao?”

Tôi không nói gì mà chỉ im lặng gật đầu.

Rốt cuộc ai lại bày ra trò chơi lớn như vậy ngay từ đầu cuộc phỏng vấn chứ, tôi không muốn để ý cũng khó.

Hạ Minh Duyên khịt mũi không nói gì, rúc vào góc uống rư/ợu một mình, thậm chí còn lộ ra chút bất bình.

Suy nghĩ vừa mới hiện ra đã bị tôi nén xuống.

đ/au lòng thay cho tư bản chẳng phải là hành vi tốt đẹp gì.

Ban đầu tôi nghĩ rằng người này sẽ nói chuyện với tôi về kế hoạch tương lai của công ty, hoặc tệ nhất có thể là dùng lời nói để quấy rối tôi.

Không ngờ suốt thời gian người này không nói một lời nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Nói Lớn Tiếng

Chương 11
Để bảo vệ tiểu hoàng đế đăng cơ khi còn niên thiếu, ta đã giam cầm hắn ở Trích Tinh Lâu suốt ba năm. Triều thần nói ta giẫm lên thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, người đời bảo ta có dã tâm lang sói. Nhưng ta không quan tâm. Bên ngoài bức tường cung cấm, người người đều muốn lấy mạng hắn, ta lại cố tình muốn bảo vệ hắn cho bằng được. Ta cố tình muốn hắn ngồi thật vững trên ngai vàng ấy. Ta thay hắn sát hại gian thần, thanh trừng ngoại thích, cản lại cả chiếu thư phế đế. Cho đến khi chính tay hắn đâm lưỡi dao vào lồng ngực ta. Tiểu hoàng đế xinh đẹp rũ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh thấu xương tủy: "Hoàng thúc, thiên hạ này, rốt cuộc cũng không dung nổi dã tâm của ngài." Đến lúc này ta mới nhận ra, đứa trẻ mà mình luôn nhốt trong lầu cao, từ lâu đã trưởng thành rồi. Vừa mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đưa hắn vào Trích Tinh Lâu. Thiếu niên thiên tử đứng bên trong cánh cửa, trên cổ tay vẫn còn quấn sợi xích sắt do chính tay ta buộc vào. Ta mỉm cười rũ mắt, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay người: "Bệ hạ, người tự do rồi." Tiểu hoàng đế nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, nhưng các khớp ngón tay lại dần dần siết chặt đến trắng bệch.
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0