Không chỉ là anh

Chương 1

26/12/2025 18:35

Quý Triệu Lân nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt vô cảm.

Ánh mắt lạnh lẽo.

Tôi không sợ ch*t, dùng ngón tay quệt vết m/áu trên môi anh, cười:

"Anh à, gặp lại em mà anh không vui sao?"

Quý Triệu Lân nhíu mày liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng lạnh băng:

"Muốn để anh gọi người đưa em đi, hay tự động cút?"

Lạnh lùng thật đấy.

Tôi thở dài, lại rót thêm một ly rư/ợu.

Hướng về phía cô dâu xinh đẹp.

"Tân hôn vui vẻ, chị dâu."

Ngửa cổ uống cạn, tôi tiếp tục cười:

"Đã gần năm năm chưa gặp anh trai, hôm nay lại là ngày đại hỷ của hai người, tâm trạng em khó tránh khỏi có chút kích động. Vừa nãy không kìm được... đã cắn anh ấy một phát, mong chị dâu đừng trách."

Cô dâu mỉm cười với tôi, nâng ly uống cạn nửa ly.

"Sao lại trách được, em đến được là niềm vui của tụi chị, chỉ là…"

Cô ấy nhìn Quý Triệu Lân bên cạnh, rồi nhìn tôi, "Em có nên đến bệ/nh viện xử lý vết thương trước không?"

Tôi khựng lại.

Theo ánh mắt cô ấy, tôi sờ lên góc trán.

Một tay đầy m/áu đỏ tươi dính nhớp.

Cúi nhìn, cổ áo sơ mi trắng đã nhuộm đỏ.

Thảo nào cảm thấy trước mắt chốc đen chốc trắng.

Tôi gi/ật cà vạt xuống, tùy tiện lau vết m/áu trên mặt, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bàn chủ tọa nơi bố mẹ nuôi ngồi.

Đặc biệt là người anh trai bệ/nh tật thứ hai của tôi.

Vừa thu tầm mắt lại.

Cổ tay đột nhiên bị túm ch/ặt.

Quý Triệu Lân th/ô b/ạo gi/ật cà vạt trong tay tôi ném xuống đất.

Nó nằm đó, như một đóa hồng úa tàn.

Anh tôi không còn quan tâm đến tôi nữa rồi.

Tôi ngước mắt, ánh nhìn lướt qua đôi đồng tử đen ngập tràn phẫn nộ.

Nhìn về phía cô dâu đang đứng ngoài cuộc.

Cười khách sáo: "Cảm ơn chị dâu đã nhắc nhở, trên đường đến có chút sự cố nhỏ, em đi ngay đây."

Cổ tay vẫn bị giữ ch/ặt.

Tôi khẽ lắc lắc tay, cười nhẹ:

"Buông ra đi anh, em phải đi rồi."

Quý Triệu Lân trừng mắt nhìn tôi, nói:

"Giao ra đây."

Tôi ngẫm nghĩ giây lát.

Bỗng bật cười như chợt hiểu, bước sát vào người anh.

"Anh biết không? Trước khi về nước, em đã đặt trước một ngôi m/ộ đôi. Sống không chung chăn gối, ch*t ắt phải chung mồ mả."

Chậm rãi rút khẩu sú/ng lục Browning cỡ nhỏ cài sau lưng, đặt vào lòng bàn tay anh, tiếp tục nói:

"Nhưng vừa thấy chị dâu, em đã hiểu mình toàn làm chuyện vô ích. Em đã cắn anh như thế, chị ấy không có chút phản ứng nào."

"Rõ ràng, người chị dâu anh chọn này - không - đủ - tiêu - chuẩn."

Tôi mạnh mẽ rút tay ra, trên cổ tay hằn rõ một vòng đỏ.

Không đúng, hai vòng, ba vòng, bốn vòng…

Chưa kịp đếm xong, mắt tôi tối sầm lại.

Quỳ sụp xuống đất.

Tiếng hốt hoảng vang lên.

Như nước đổ vào chảo dầu, hội trường náo lo/ạn.

Kỳ lạ.

Chẳng thấy đ/au đớn.

Cơ thể được bao bọc bởi mùi hương lạnh lẽo quen thuộc.

Tôi chợt hiểu.

Nắm lấy cánh tay rắn chắc đã từng ôm tôi vô số lần.

Thều thào:

"Anh... em sẽ không để anh... từ chối em lần thứ hai đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm