Nhưng khi tên đàn em vừa bước tới, "bùm bùm bùm" ba tiếng sú/ng vang lên.
Bốn người đàn ông trong vòng một giây gục mất ba người!
Tên cầm đầu nhìn ba tên đồng bọn bị trúng đạn, lập tức thay đổi sắc mặt.
Chỉ thấy ở phía đối diện, khẩu sú/ng trong tay Ninh Tịch đang bốc khói trắng và đang nhắm thẳng vào mi tâm của gã.
"Mày... Không phải mày đã vứt sú/ng đi rồi sao..." Gã trợn mắt há hốc mồm nhìn về khẩu sú/ng vứt cách đó không xa.
Ninh Tịch trợn mắt nhìn gã như thể đang nhìn một tên ngốc: "Ai bảo với mày tao chỉ có một khẩu sú/ng?"
Cô m/ua hai khẩu đấy nhé!
"FUCK! Con khốn giảo hoạt!!!"
"Ai bảo mày ng/u!" Ninh Tịch khẽ xì một tiếng, nhìn gã lạnh lùng nói: "Mày đoán xem, là sú/ng tao nhanh hay sú/ng mày nhanh?"
Tay đang giơ sú/ng của gã hơi run lên, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.
Nếu người trước mắt chỉ là một cô gái bình thường thì gã chẳng có gì phải sợ, nhưng hiện tại gã đã biết người này chính là Đường Tịch!
Là kẻ được đồn là người có kĩ thuật b/ắn sú/ng tốt nhất bên cạnh Satan.
Nhân lúc đối phương đang hoang mang Ninh Tịch vội nắm lấy cơ hội, n/ổ sú/ng "pằng" một tiếng.
Tiếc là, phản ứng của gã này cũng không tồi nên đã nhanh chóng né tránh được ví trí trí mạng, đạn chỉ trúng vào cánh tay khiến sú/ng trên tay gã rơi xuống đất.
Nhưng thế cũng đủ để cô chạy thoát rồi.
Ninh Tịch không muốn ở lại cái đất thị phi này thêm chút nào nữa, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Ai ngờ, đúng vào lúc này, xung quanh bỗng truyền tới những tiếng bước chân dồn dập.
Ngay sau đó, xuất hiện hơn trăm người vây lấy cô, hơn nữa ai cũng vũ trang đầy đủ.
Tên bị trúng đạn vào tay lúc này thấy vậy thả lỏng hơn, cung kính đi tới trước mặt một tên tóc vàng mắt xanh: "Lão Đại!"
Tên tóc vàng mắt xanh này xem ra là thủ lĩnh của đám người kia, gã liếc mắt thấy ba th* th/ể nằm dưới đất và tên thuộc hạ đang bịt tay mà trên mặt chẳng có bất cứ biểu tình gì.
Gã có làn da trắng, sống mũi cao, mắt màu xanh lục, mái tóc dài tới vai, vàng óng nhưng chỗ tai nhìn có chút kì lạ.
Một trận gió thổi tới, Ninh Tịch vô tình trông thấy rõ ràng, hóa ra kẻ đó không có tai...
Gã ngẩng lên dùng một gương mặt âm trầm vặn vẹo nhìn về phía Ninh Tịch, kéo dài giọng: "Chạy đi, sao không chạy nữa đi? Ha ha, người Trung Quốc các người có một câu nói thế nào ấy nhỉ? À, đúng rồi, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ đ/âm đầu vào!"
Nhìn đám người đông nghịt xung quanh, Ninh Tịch thầm ch/ửi thề một tiếng, chạy cái mông!
Có lầm không vậy? Chỉ bắt một cô gái như cô thôi mà phải dùng tới cả lực lượng vũ trang đủ để kh/ống ch/ế cả cái thành phố Philadelphia này? Tính chơi game đ/á/nh Boss chắc?
Tuy Philadelphia từng là sào huyệt của họ nhưng hiện tại chủ lực sớm đã chuyển tới thành phố khác, xem ra nơi này đã bị tên c/ụt tai này kh/ống ch/ế rồi.
Hiện tại cô chính là cua trong rọ, chỉ có một con đường ch*t.
Rốt cuộc thì cô có th/ù oán gì với cái tên này nhỉ?
Đang mải nghĩ ngợi, tên c/ụt tai kia từ từ bước tới trước mặt cô, dùng ánh mắt như muốn l/ột sạch cô, phóng túng mà đ/á/nh giá: "Mày là người phụ nữ của Satan?"