Câu Được Sói Nhỏ, Thành Lò Vi Sóng

Chương 2.2

27/05/2025 17:54

Tôi cũng không biết nên nói gì thêm, cứ lảo đảo bước theo cậu ấy vào trong.

Giản Thần nắm lấy cánh cửa căn hộ cũ kỹ chẳng có tác dụng chống tr/ộm, dưới ánh đèn cảm ứng chập chờn leo lên tầng ba.

Cậu ấy cắm chìa khóa vào ổ, xoay vội, dùng vai hích mạnh cánh cửa mới bật mở. Ánh đèn vụt sáng làm lộ ra vẻ khó xử của Giản Thần.

Căn phòng một buồng này, vừa bước vào đã thấy tấm nệm trải bệt dưới nền. Bàn ghế tủ quần áo đều mang phong cách đồ cho thuê, tổng cộng chắc chẳng quá năm trăm tệ.

Phía cắn bếp nhỏ bên tay phải chất đầy nguyên liệu, gia vị và đồ dùng nhà bếp.

Dù chủ nhân đã cố giữ gìn sạch sẽ, nhưng căn phòng cũ kỹ vẫn lưu lại mùi ẩm mốc tích tụ qua năm tháng, không cách nào che giấu.

Lòng tôi chua xót đến nghẹn thở, muốn ôm Giản Thần vào lòng. Xoay người lại đúng lúc cậu ấy bước tới, tôi giang rộng tay ôm chầm lấy.

Cậu không né tránh vòng tay tôi. Tôi càng ghì ch/ặt người ấy trong lòng, như bao lần trào dâng yêu thương trước đây.

"Anh ngửi thấy không?" Giọng Giản Thần vang trên đỉnh đầu tôi.

Tôi ngẩng lên: "Gì cơ?"

"Mùi trên người tôi."

Tôi vô thức hít sâu.

Cậu đẩy vai tôi ra: "Tu Duệ, ngày nào tôi cũng tắm rửa hơn một tiếng đồng hồ. Nhưng anh thấy không, người tôi vẫn đầy mùi dầu mỡ."

Giản Thần chỉ quanh căn phòng: "Cả những thứ này nữa."

Nụ cười cậu chất chứa nỗi u buồn khó tả: "Lý do chia tay của tôi... đã đủ thuyết phục chưa?"

"Em nghĩ anh sẽ chê em nghèo sao?" Tôi hỏi lại.

"Anh đâu cần chê, vì anh vốn dư dả. Nhưng Tu Duệ..." Ánh mắt cậu tối sầm lại, "Con người thế này của tôi, không xứng với anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
10 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm