Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3150: Hà Lập Quần chắn thành (1)

05/03/2025 17:26

Ba trăm năm qua đi, tiểu nha đầu cũng có bộ dáng bảy tám tuổi, đám người thương lượng, có nên đưa Lăng Hi vào Thiên Hạ Đệ Nhất võ viện hay không.

Lăng Hàn đương nhiên là kiên quyết phản đối, có hắn dạy không phải càng tốt hơn sao, cần phải đi võ viện gì?

Thế là, chuyện này liền bị gác lại.

Tuế nguyệt như bay, lại một ngàn năm đi qua, Lăng Hi rốt cục có bộ dáng mười hai mười ba tuổi, tính tình của nàng càng thêm điềm tĩnh, dung mạo cũng càng lúc càng giống Nữ Hoàng, chỉ là phong cách lại hoàn toàn khác Nữ Hoàng.

Nữ Hoàng cao lạnh, ung dung, mà nàng thì bình dị gần gũi, một chút kiêu ngạo cũng không có.

Một ngày này, Lăng Hi đột nhiên tìm Lăng Hàn, nói nàng muốn đi Thiên Hạ Đệ Nhất võ viện tu luyện.

Nàng chuyển ra rất nhiều lý do, lớn nhất chính là Lăng Hàn ở thời điểm tầng ba chẳng những tiến vào võ viện, hơn nữa còn tu luyện ở trong Tiên Vương m/ộ địa, nàng muốn đi con đường của phụ thân.

Mặc dù tiểu cô nương điềm tĩnh, ôn ôn nhu nhu, nhưng Lăng Hàn lại biết, trong xươ/ng nàng lại giống như mình, tính cách cực kỳ cố chấp, nếu như đã quyết định chủ ý, thì ai cũng không thể cải biến tâm ý.

Lăng Hàn đành phải đáp ứng, dù sao trong võ viện cũng không có nguy hiểm gì.

Bất quá, ái nữ cuồ/ng m/a làm sao có khả năng yên tâm?

Để nữ nhi trước chậm lại một chút, Lăng Hàn lại đi vị diện cấp thấp, “đào” Tiểu Thế Giới ra, lấy đại năng lực luyện hóa, đặt vào trong thân thể Lăng Hi.

Như vậy, chỉ cần Lăng Hi rút ra lực lượng trong Tiểu Thế Giới, nàng liền có thể có được lực lượng chuẩn Thiên Tôn.

Đây đủ chứ?

Lăng Hàn vẫn không yên lòng, quyết định lại luyện chế mấy món bảo vật cho nữ nhi, kết quả bị chúng nữ oán trách, may mắn Lăng Hi không phải tính cách nghịch ngợm, nếu không nha đầu này đi võ viện, đây không phải là muốn phá hủy võ viện sao?

Lúc này Lăng Hàn mới hậm hực bỏ qua, đưa nữ nhi đi Thiên Hạ Đệ Nhất võ viện.

Hắn cũng biết năm đó mình xông ra họa tương đối nhiều, nên không có lộ ra thân phận, sau khi đưa nữ nhi vào võ viện, hắn còn cố ý ở bên ngoài chờ đợi mấy tháng, x/ác nhận nữ nhi có thể thích ứng cuộc sống nơi này, lúc này mới trở về Lăng thành.

Bất quá, Lăng thành lại xảy ra chuyện.

Lăng thành xảy ra chuyện.

Có cường giả ngăn cửa, không cho phép người ra vào.

Ngay cả Nữ Hoàng cũng không giải quyết được?

X/ác thực không giải quyết được, bởi vì người tới là một vị Tứ Bộ Thiên Tôn.

Hà Lập Quần.

Sự xuất hiện của hắn cũng không hiếm lạ, trước đó ở trong tay Lăng Hàn bị thiệt lớn, lại thêm th/ù riêng của nhi tử, hắn chắc chắn sẽ không buông tha Lăng Hàn.

Hiện tại nguy cơ Cuồ/ng Lo/ạn đã giải trừ, ước thúc đối với Thiên Tôn tự nhiên cũng không còn tồn tại, vốn là nhất trí đối ngoại, hiện tại “bên ngoài” đã không cần đối kháng, chúng Thiên Tôn sẽ vì tư oán của mình mà chiến đấu.

Hà Lập Quần sẽ kéo lâu như vậy mới tới, đó là bởi vì trước đó hắn không biết Lăng Hàn ở đâu, nhưng theo Lăng thành lớn mạnh, cái này tự nhiên không có khả năng lại trở thành bí mật gì.

Để Lăng Hàn kỳ quái là, vì cái gì Hà Lập Quần chỉ ngăn cửa mà không xuất thủ.

- Lăng Hàn, ngươi rốt cục xuất hiện.

Hà Lập Quần cười lạnh.

- Bản tôn không có xuất thủ, là bởi vì muốn để ngươi nếm thử tư vị chúng bạn xa lánh!

Hắn ngừng lại một chút, mới nói:

- Tất cả mọi người nghe, hạn các ngươi trong một tháng rời đi Lăng thành, nếu không một tháng sau, bản tôn sẽ một tay xóa đi toàn bộ Lăng thành, người lưu ở trong đó... Ch*t!

Nguyên lai hắn đá/nh chính là cái chủ ý này.

Lăng Hàn thật sự là muốn khuyên một câu, nhân vật phản diện bình thường ch*t bởi nói nhiều, huống chi còn kỷ kỷ oai oai một tháng.

- Hà Lập Quần, ngươi thật đúng là có tiền đồ.

Hắn lắc đầu, trong giọng nói tràn đầy kh/inh thường.

Dựa vào, ngươi đây là cái ngữ khí gì?

Lúc này Hà Lập Quần liền có xúc động gi*t người, nhưng nghĩ tới Lăng Hàn mang cho cha con bọn họ s/ỉ nh/ục, liền ép lại, đơn giản gi*t ch*t Lăng Hàn đã không thể để cho hắn giải h/ận, nhất định phải gi*t tâm đối phương.

Một tháng sau, hắn sẽ gi*t ch*t Lăng Hàn bị chúng bạn xa lánh, sau đó rút ra Thiên Tôn ký hiệu mà đối phương nắm giữ, biến hoá để cho bản thân sử dụng.

Hắn không chút lo lắng trong một tháng này thực lực của Lăng Hàn sẽ đột nhiên tăng mạnh, hay kéo tới cường viện, bởi vì hắn đã phong tỏa toàn bộ Lăng thành, tin tức gì cũng khó có khả năng truyền bá ra ngoài, điểm ấy tự tin hắn vẫn phải có.

Chỉ cần Lăng Hàn trở lại, hắn chính là cá trong chậu.

- Lăng Hàn, bản tôn cho ngươi một tháng thời gian, an bài hậu sự đi.

Hắn lạnh lùng nói, ngồi xếp bằng ở cửa thành, một bên phóng xuất ra khí tức cường đại của bản thân, bao phủ toàn bộ Lăng thành ở bên trong.

Hắn là cố ý, khí tức cường đại như thế bao phủ, người Lăng thành khẳng định sẽ lạnh rung, chỉ muốn thoát đi.

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:

- Tốt, một tháng sau tái chiến.

Hắn cũng muốn nhìn một chút, lại có mấy người sẽ gánh không được đào tẩu, Lăng thành không cần dạng người bất trung này.

Lăng Hàn vào thành, phảng phất như sự tình gì cũng không có phát sinh, cùng chúng nữ cười cười nói nói, hắn tự nhiên đã tính trước.

Thứ nhất, hắn còn có Sở Hạo lưu cho hắn một đạo tín phù, x/é mở có thể đá/nh ra công kích Ngũ Bộ, diệt Tứ Bộ Thiên Tôn tự nhiên là dễ như trở bàn tay, thứ hai, chỉ cần không ở Ngoại Vực chiến trường, hắn có thể tự do xuyên thẳng qua Nguyên Thế Giới, ai cũng không ngăn cản được.

Bởi vậy, hắn thực sự không sợ Hà Lập Quần, oanh sát đối phương cũng không phải không thể.

Từng ngày trôi qua, áp lực của Hà Lập Quần như thực chất, đây chính là Tứ Bộ Thiên Tôn tạo áp lực, ngay cả Tiên Vương tầng chín cũng r/un r/ẩy không chịu nổi, trong Lăng thành phần lớn đều là người bình thường, làm sao gánh vác được?

Người làm ăn đương nhiên trước tiên rút đi, bọn hắn vốn cùng Lăng thành không có qu/an h/ệ gì, không đi ở lại làm gì?

Sau đó, một chút gia tộc ý chí không kiên định cũng bắt đầu rút lui, bọn hắn nhận định Lăng Hàn tất bại, đương nhiên không muốn bồi tiếp Lăng thành chung một chỗ bại vo/ng.

Lăng Hàn cũng không ngăn cản, hắn x/ác thực không có quyền lực yêu cầu người khác cùng mình đồng sinh cộng tử, nhưng dạng người này về sau là không cần lưu lại Lăng thành, tuyệt không hoan nghênh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
5 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ NGỐC TÔI CƯNG CHIỀU SUỐT NĂM NĂM, HÓA RA VẪN LUÔN CHỜ TÔI VÀO TÙ

6
Cậu ấy giả ngốc chỉ để đưa tôi vào tù. Là những dòng bình luận chạy trước mắt đã nói cho tôi biết chuyện đó. Đứa con nuôi ngốc nghếch của kẻ thù ấy, tôi đã cưng chiều suốt năm năm, vậy mà theo những dòng bình luận kia, tất cả sự ngoan ngoãn, ngây thơ và lệ thuộc mà cậu ấy thể hiện trước mặt tôi từ trước đến nay đều chỉ là giả vờ. Sáng hôm đó, Lục Chấp chui ra khỏi chăn, gương mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn mang theo vẻ lười biếng ấm áp. Tôi day day huyệt thái dương đang căng tức rồi cúi xuống nhìn ngực mình, hai dấu đỏ ở đó còn đậm hơn hôm qua, nhìn thế nào cũng giống kiệt tác do ai đó ngậm lấy rồi cắn mút suốt cả đêm mới để lại. Tôi còn đang ngẩn người thì trước mắt bỗng giống như có ai vuốt mở một màn hình điện thoại vô hình, từng hàng chữ đủ màu liên tục trôi từ trái sang phải. “Ha ha ha ha, bị mút đến mức trông như hai quả dâu dập rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn tự lừa mình là muỗi cắn.”
Boys Love
Hiện đại
0