Niềm Vui Của Anh

Chương 2.

06/02/2025 17:20

Khoảng mười phút sau, cuối cùng có một người đàn ông đội ô chạy đến.

Nhìn rõ dáng người và khuôn mặt anh ta, tôi khẽ nhíu mày.

Đây không phải người đàn ông hay đón Lạc Tinh.

Đứng ngoài cửa phòng học lúc này là một người đàn ông lạ, cao ráo, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt bình tĩnh không chút vội vàng.

Làn da anh ta màu nâu khỏe khoắn, chiếc áo khoác trên người đầy những vệt nước mưa li ti.

Dù đầu anh ta để tóc húi cua, nhưng vẫn còn vài giọt nước chưa kịp rơi hết.

Anh ta gấp ô lại, đặt bên ngoài cửa, sau đó bước vào.

Ánh mắt anh ta dừng trên người tôi.

"Cô là giáo viên chủ nhiệm của Lạc Tinh phải không?" Giọng anh ta trầm thấp, hơi thở hơi nặng nhọc, ánh mắt mang chút dò xét.

"Xin lỗi vì để cô phải chờ. Phụ huynh của cậu bé có việc đột xuất nên nhờ tôi đến đón. Tôi vừa tan làm thì chạy ngay đến đây."

Trên người anh ta có mùi hương tươi mát của mưa xuân và đất ẩm.

Tuy anh ta khá đẹp trai, dáng người cũng tốt, nhưng tôi là giáo viên nên không thể tùy tiện để ai đó đón học sinh mà không x/ác minh.

"Chào anh, tôi là Vu Uyển, giáo viên chủ nhiệm của Lạc Tinh." Tôi hỏi:

"Anh là gì của em ấy?"

"Bạn của chị gái cậu bé."

"Vậy anh có thể cho tôi biết tên anh được không?"

"Khâm Diễn."

"Được rồi, anh Khâm, tôi vừa gọi cho phụ huynh của Lạc Tinh nhưng không liên lạc được. Nếu anh có thể gọi trực tiếp để x/ác nhận với phụ huynh thì tôi sẽ đồng ý cho anh đón em ấy."

Tôi mỉm cười chuyên nghiệp nhìn anh ta.

Anh ta cũng rất hợp tác, không tỏ vẻ khó chịu, liền lấy điện thoại ra gọi.

Thế nhưng, gọi một hồi lâu, anh ta nhíu mày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một tờ giấy sai lầm

Chương 6
Đích tỷ cùng người tư định chung thân. Vừa lúc Thái tử tuyển phi, đích tỷ không muốn nhập cung, tay run một cái, vết mực làm bẩn tên họ. Chẳng ngờ, nội quan của Thái tử cầm thánh chỉ, chỉ đích danh muốn thứ nữ nhà họ Lục nhập cung làm Thái tử phi. Kiếp trước, ta ngây ngô nhập Đông cung. Chẳng ngờ lại được Thái tử sủng ái. Một ngày về thăm nhà, vinh hiển tột bậc. Vừa khéo đụng phải đích tỷ về nhà than khổ. Nàng nhìn Thái tử, lệ rơi đầy mặt: "Hóa ra là chàng." Đêm đó, nàng gieo mình xuống hồ. Ta mới hay, Thái tử đã nhận lầm người. Người ôm lấy thi thể đích tỷ, thần sắc lạnh nhạt: "Chính là ngươi, khiến chúng ta âm dương cách biệt." Từ đó, trong tường cao gạch đỏ, ta chịu đủ mọi nhục nhã. Mở mắt lần nữa, ta thấy tay cầm bút của tỷ tỷ khựng lại. Liền vội vàng tiến lên: "Tỷ tỷ, chữ đã bẩn rồi, hãy viết lại tờ khác đi."
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
1
Hàn Sinh Thự Chương 8
Bánh Trôi Chương 6