Hắn ta lại đuổi cố vấn học tập Phó đi? Hắn đúng là say quá rồi.

Cố vấn học tập Phó cũng chẳng thèm so đo với hắn:"Được rồi, hai người nói chuyện đi, tôi qua bên kia xem mấy cô gái."

Học sinh đều túm tụm ở đầu bàn kia, bên chúng tôi trở nên vô cùng yên tĩnh.

Lý Dịch Sơ ngồi xuống mãi mà chẳng thốt nên lời.

Tôi không nhịn được tò mò hỏi hắn: "Không phải định nói chuyện sao?"

"Không." Hắn bình thản đáp: "Chỉ là bên kia ồn quá, phiền."

Một lúc sau lại thấy hắn cũng chẳng có gì để nói, tôi cũng mệt, muốn rời đi về chỗ ở.

Hắn đột nhiên đưa một xiên th!t chặn trước mặt tôi: "Ăn đã... rồi hẵng đi?"

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm, hắn lại bổ sung: "Nhiều người nướng cho em quá, ăn không hết, không thể lãng phí."

Ừ, không thể lãng phí, tôi ngồi xuống cùng hắn ăn hết xiên th!t.

Tối trước khi ngủ, tắm ở nhà tắm công cộng có vách ngăn một nửa. Khi tôi vào, trong phòng tắm chỉ có tôi và Lý Dịch Sơ.

Gặp hắn, tôi sững sờ: "Muộn thế này còn đi tắm?"

Hắn vừa cởi áo khoác vừa trả lời tôi: "Chờ mọi người ngủ hết mới đến."

"Trùng hợp thật, thầy cũng vậy."

Tối nay vì ở trong sa mạc, chia phòng lại, tôi có phòng đơn nên không ngủ cùng hắn, vì thế không biết khi nào hắn đi tắm.

Ngượng ngùng là, vòi sen ở vách ngăn hình như hỏng, chỉ còn lại hai vị trí đối diện nhau. Phải biết đây là vách ngăn một nửa, đối diện có thể nhìn rõ mồn một.

Chúng tôi không hẹn mà quay lưng vào nhau tắm, chẳng ai nhìn ai.

Tắm được nửa chừng, cục xà phòng trong tay tôi bay ra sau. Suốt đời kín đáo, tôi ngại quay đầu, hỏi người sau lưng: "Nè, xà phòng của thầy rơi rồi, giúp thầy nhặt lên được không?"

Hắn không lên tiếng, tôi thêm một câu: "Hình như ở bên em, em cúi xuống là nhặt được."

"Không cúi."

Chậc… Lát nữa mặc quần áo xong tôi tự nhặt vậy...

Tắm xong tôi đi như cua, thận trọng di chuyển sang bên mặc quần áo.

Lý Dịch Sơ cũng đang mặc quần áo. Xà phòng lại trượt đến chân hắn.

Mặc dù hắn chỉ mặc xong phần dưới, nhưng tôi vẫn đi qua nhặt cục xà phòng rơi của mình.

Khi đứng dậy, quần l/ót của tôi mắc vào chiếc quần đầy khoen sắt thời trang của hắn.

Kéo hai cái không tuột, tôi và hắn dính sát vào nhau.

Ngựk hắn...khá ấm.

"Thầy làm gì vậy!"

Là phụ kiện trên quần hắn mắc vào tôi, sao lại trách tôi?

Tay tôi nhanh chóng gỡ chỗ bị mắc, động tác vội vàng đến mức có bóng mờ. Nhưng tôi không dám mạnh tay, sợ quần l/ót rá/ch.

Động tác tay và chân kéo theo toàn thân, cả người tôi áp sát ngựk hắn cọ qua cọ lại.

Lý Dịch Sơ một cái lật người ôm lấy tôi, ghì tôi vào tường: "Giáo sư Hồ, em thừa nhận thầy có chút sắc đẹp, thừa nhận dáng thầy cưỡi lạc đà cũng quyến rũ, nhưng em cảnh cáo thầy, đừng có quyến rũ em nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm