Tôi giả vờ cảm động: “Sự quan tâm của anh làm em cảm động muốn khóc luôn á… Vậy hôm nay anh có thể nói ba chữ ấy với em không?”
“Không thể nào!”
Tuyệt lắm, ba chữ, đúng chuẩn.
Ngày nào tôi cũng hỏi Lâm Diệp một lần: Có thể nói "yêu em" chưa?
Và lần nào anh ấy cũng đáp lại bằng ba chữ giống hệt.
Tôi thường xuyên “vô tình gặp” anh ấy.
Đôi khi cố tình ngồi đối diện anh ấy trong căn-tin, hay ngồi sát bên anh ấy trong thư viện.
Anh ấy chẳng khác gì một tên tra nam.
Không chủ động, không từ chối, cũng chẳng chịu nói yêu.
Vảy ở mu bàn chân tôi ngày càng nhiều, đi nhiều chút thôi cũng đ/au nhói.
Nhưng nghĩ đến mỗi ngày đều tiến gần hơn với nam thần, cơn đ/au cũng hóa ngọt ngào.
Hôm đó, thầy hướng dẫn của Lâm Diệp có buổi thuyết trình nói về tương lai của trí tuệ nhân tạo.
Vì Lâm Diệp quá xuất sắc, nên chỉ mới năm ba mà anh ấy đã được thầy cho tham gia dự án chung.
Trong buổi thuyết trình, thầy Lâm đưa ra một viễn cảnh táo bạo.
Bệ/nh nan y ngày càng nhiều, nếu AI phát triển đủ nhanh, tương lai có thể chuyển ý thức người bệ/nh nặng sang cơ thể máy móc.
Như vậy, bệ/nh tật cũng chẳng cần chữa mà tự nhiên tiêu biến.
Buổi thuyết trình kết thúc, tâm trạng tôi tụt dốc.
Lâm Diệp hiếm khi chủ động hỏi: “Em không vui à?”
Tôi nghịch cái móc hình lá trên cặp: “Em chỉ nghĩ đến ba mẹ mình. Hồi đó họ bị t/ai n/ạn xe, n/ội tạ/ng tổn thương nghiêm trọng, nhưng n/ão vẫn hoạt động được nửa tháng. Nếu công nghệ thầy Lâm nói có thể thành hiện thực thì họ có thể sống không?”
Lâm Diệp khựng lại, giọng nặng nề chưa từng thấy: “Chu Khả Khả, trí tuệ nhân tạo trong cả trăm năm tới vẫn chưa thể hoàn thiện đâu. Em đừng bao giờ có ý nghĩ như vậy.”
“Em biết rồi, em chỉ nói linh tinh thôi.”
Ánh mắt Lâm Diệp sắc như d/ao: “Nếu một ngày nào đó, tôi bị bệ/nh nặng không thể c/ứu, dù em có cơ hội đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối đừng làm vậy.”
Nhưng sự chú ý của tôi lại lệch hẳn: “Nhưng chỉ vợ chồng mới có quyền quyết định như thế đúng không? Lâm Diệp, có phải là anh đang…”
“Này, đừng đi nhanh thế! Trả lời em đi mà!” Tôi rảo bước đuổi theo anh ấy: “Chọn ngày chi nữa, đụng ngày luôn đi, hôm nay nói ba chữ đó được không?”
Lại thất bại.
Haiz…
Thật muốn nghiêm túc cảnh cáo anh ấy, phải biết quý trọng “li /ếm cẩu” là tôi đây. Không khéo có ngày chọc gi/ận tôi, tôi bỏ không li /ếm nữa thì biết tay!
Rất nhanh, nửa tháng đã trôi qua. Ngày Kiều Kiều đi gặp nam thần đã đến rồi.
Nam thần của cô ấy ở thành phố bên cạnh, trưa nay ăn xong, cô ấy ăn diện gọn gàng, vui vẻ ra ga đón người ta.
Nhưng đến hơn chín giờ tối, cô ấy gọi cho tôi trong nước mắt.
“Hức hức… Anh ta thật sự kéo tớ đi thuê phòng. Tớ không chịu, anh ta bảo tớ giả vờ ngây thơ, rồi bỏ tớ lại để đi gặp người khác.”
“Tớ thực sự rất thích anh ta… Vậy mà anh ta chỉ nghĩ đến chuyện lên giường với tớ thôi…”
Lúc tôi tìm được cô ấy ở quán ăn đêm, cô ấy đã uống kha khá rồi.
Cô ấy kể về bao năm thầm thương tr/ộm nhớ, kể rằng vì muốn xứng đáng với anh ta mà đã cố gắng hết sức, từ học sinh bình thường vươn lên đỗ được trường đại học như hiện tại.
Cô ấy đã trao đi tất cả chân tình.
Nhưng thứ người kia muốn lại chỉ là thể x/á/c của cô ấy.
Kiều Kiều cười gượng: “Khả Khả à, tớ thà rằng là anh ta từ chối tớ… Ít ra như vậy chứng tỏ tớ không đặt nhầm trái tim bấy nhiêu năm.”
Tôi ngồi uống với cô ấy từng ly một.
Chắc do rư/ợu kí/ch th/ích, cơn đ/au ở mu bàn chân tôi càng dữ dội.
Tôi hơi ngà ngà say: “Tớ khác cậu… Giờ chỉ cần anh ấy nói yêu tớ… Giả vờ thôi cũng được rồi.”
Một chị bàn bên đang say khướt chen vào: “Muốn đàn ông nói yêu á? Dễ ợt. Lúc ở trên giường, lời gì ngọt ngào mà họ chẳng nói được.”
“Nhưng khi đạt được rồi, họ sẽ đ/á mình ra khỏi đời họ không thương tiếc.”
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một tia hy vọng: “Thật sao?”
Kiều Kiều cười ngây ngô: “Thật đó… Anh ta cũng nói mấy lời hay ho lắm. Nếu không nhờ cậu nhắc trước, chắc tớ cũng bị lừa rồi. Đàn ông ấy mà… Hừ…”
Tôi dìu Kiều Kiều về ký túc xá, sau đó một mình lao thẳng ra ngoài trường.
Nhà Lâm Diệp có m/ua cho anh ấy một căn hộ gần trường, cuối tuần anh ấy thường về đó ở.
16
Tôi nén đ/au chạy một mạch đến nhà anh ấy. Chân đ/au đến tê dại. Tới nơi, tôi cởi giày ra thì thấy tất đã đẫm m/áu.
Những giọt m/áu không ngừng rỉ ra như thể sinh mệnh của tôi cũng đang dần cạn kiệt.
Tôi bật khóc nức nở.
Bấy lâu nay, tôi luôn cố tỏ ra bình thản, không để bản thân quá lo lắng hay tuyệt vọng. Nhưng thật ra, thanh ki/ếm treo lơ lửng trên đầu tôi đang dần dần áp sát cổ.
Chỉ là tôi cố tình nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng tôi không thể ch*t được, vì tôi còn mang trên vai tình yêu của ba mẹ. Ngày họ gặp t/ai n/ạn, tôi cũng ở trong xe.
Chính họ đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy sự sống cho tôi.
Tôi không được phép ch*t!
Tôi phải khiến Lâm Diệp nói rằng anh ấy yêu tôi.
Tôi nghiến răng chịu đ/au, gõ cửa nhà Lâm Diệp.
Đã là mười một giờ đêm.
Lâm Diệp mặc áo choàng ngủ, mở cửa ra thấy tôi thì sững người.
Anh ấy còn chưa kịp lên tiếng, tôi đã chen thẳng vào trong.
Không nói một lời, tôi bắt đầu cởi đồ. Chỉ trong chốc lát đã còn lại mỗi chiếc áo hai dây.
Lúc này Lâm Diệp mới phản ứng lại, nắm ch/ặt tay tôi, tức gi/ận hỏi: “Chu Khả Khả, em đang làm cái gì vậy?”
Tôi nhào cả người vào lòng anh ấy, chẳng màng liêm sỉ: “Lâm Diệp… Anh có muốn ngủ với em không?”
“Em chưa từng ngủ với ai cả.”
Tôi gượng cười, nước mắt giàn giụa: “Chỉ cần anh nói một câu yêu em… Em sẽ ngủ với anh. Em hứa sẽ không bắt anh chịu trách nhiệm, cũng không bao giờ bám lấy anh nữa…”
Lâm Diệp sốc đến mức buông lỏng tay.
Tôi tranh thủ kiễng chân hôn lên môi anh ấy, tay kéo áo choàng của anh ấy ra.