Không thể tin nổi

Chương 02

20/03/2026 08:50

"Ban học, làm quen một chút đi?" Tôi chỉnh lại cổ áo, đưa tay về phía người bạn cùng bàn mới.

Thế nhưng, đối phương như không nghe thấy, chỉ chăm chú viết nguệch ngoạc thứ gì đó trên bàn.

Bị phớt lờ, tôi bực mình đ/á mạnh vào chân bàn hắn, phát ra tiếng ầm vang khắp lớp.

"Tao đang nói chuyện với mày đấy, đi/ếc à?" Tôi cực kỳ khó chịu vì bị coi như không khí.

Đối phương đứng dậy hướng ra cửa, lòng tôi dâng lên bất mãn, liền lẽo đẽo theo sau.

"Tao gọi mày đấy! Đù má!"

Sao lại có loại người cứng đờ như khúc gỗ thế này.

Tôi theo hắn một mạch đến nhà vệ sinh, nghĩ thầm đúng là tự tìm đường ch*t.

Đằng sau tôi, mấy đứa đàn em nghe động tĩnh đã lấp ló theo tới.

Vừa vào toilet, tôi liếc mắt ra hiệu cho Dư Sở.

Thằng này hiểu ý liền ra đóng ch/ặt cửa lại.

Thế là mấy đứa xông lên một lượt, định dạy cho thằng mặt trắng một bài học nhớ đời.

Thằng mặt trắng quay người lại, ánh mắt nhìn bọn tôi như đang ngắm lũ ruồi.

"Quất ch*t mẹ nó!" Tôi hét lệnh, cả đám xông vào vây đá/nh.

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo khiến tôi choáng váng, đến cả chuyện gì đang diễn ra cũng chẳng kịp nhận ra.

Chỉ nghe mấy tiếng đ/ấm đét như đ/ập th!t sống, lũ đàn em của tôi đã nằm la liệt dưới nền nhà.

Quý Bạch đứng giữa đám người ngổn ngang rên rỉ, xoay xoay cổ tay, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào tôi.

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, tim đ/ập thình thịch, sợ hắn lao tới bẻ g/ãy tay mình.

"Không muốn quen." Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng trầm khàn như q/uỷ dữ ngục âm phủ vọng lên.

Tôi ngơ ngẩn trở về lớp, thấy hắn đã ngồi nguyên vị trí cũ, suýt nữa đã bỏ chạy.

Nhưng rốt cuộc vẫn phải giữ thể diện trùm trường, tôi bình thản... từ từ... lùi ra khỏi phòng học.

Mấy ngày nay tôi lang thang quanh tiệm net gần trường, chủ yếu là chẳng biết đi đâu.

Chưa được nghỉ hè, giờ mà tôi dại dột đi đua xe, lỡ có đứa quen mặt nào nhìn thấy mách với bố tôi thì x/ác định toi đời. Thà ngồi lì trong net, khỏi phải lo nghĩ linh tinh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm