Tô Vũ thâm tâm đổ bình giấm chua loét, "phừng phừng" đùng đùng nổi gi/ận sải bước lớn đi tới, gi/ật phăng chiếc vali hành lý từ trong tay Hách Phàn, mất kiên nhẫn vung tay đuổi người: "Đi đi đi, mau cút về công ty mà làm việc đi. Đã bảo là không cần anh đưa đi rồi mà cứ nhất quyết đòi bám đuôi theo cho bằng được, phiền ch*t đi được."
Hét vào mặt người ta xong một câu, Tô Vũ dứt khoát quay lưng bỏ đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Hách Phàn: ??
"Tô Tiểu Vũ, em ngon lành cành đào quá rồi có phải không hả?"
"Nói chuyện với ai đấy hả? Anh cũng không thèm gọi, chồng cũng chẳng thèm kêu, dám ở ngay chỗ này đứng lên 'ú ú tra tra'* lớn tiếng quát tháo với anh đấy à? Em muốn bay lên trời xanh luôn rồi có phải không?" (Ú ú tra tra - từ lóng Đông Bắc, chỉ hành động to tiếng, làm lo/ạn, gào thét mất bình tĩnh).
Hách Phàn sải đôi chân dài phóng vọt tới, cánh tay dài khẽ vươn ra một cái liền trực tiếp ôm trọn người ta vào lòng, nhanh như chớp gi/ật phăng chiếc vali từ trong tay Tô Vũ, khẽ nhíu ch/ặt hàng lông mày ki/ếm lại mà lên tiếng đếm xỉa trách móc: "Căn bản không biết em tự mình nhét cái mô tê gì vào bên trong này nữa? Cái thứ này nặng trịch ra, tự nhìn cái tay cái chân mảnh khảnh g/ầy guộc của em mà xem, trông có khác gì con gà quay Câu Bang Tử* không cơ chứ? Chồng em chỉ cần đ/ập cho một cước thôi là đã đủ bay màu rồi, đây là cái loại công việc mà em có thể tự mình làm được đấy à?" (Gà quay Câu Bang Tử - một món đặc sản nổi tiếng của vùng Đông Bắc Trung Quốc).
Mấy bạn nữ sinh vừa mới chớm nở trái tim thiếu nữ: ??
Vị giáo sư già học vấn uyên bác: ??
Bác bảo vệ cổng trường luôn luôn là đại ca của bạn: ??
Con chó rụng lông đuôi đi chu du khắp nam bắc: ??
Mau! Mau đến người ơi! Mau lấy cái gì bịt cái mồm của hắn ta lại giùm cái!!!
Một anh chàng siêu cấp đẹp trai ngầu lòi đến nhường này, cớ làm sao lại phải mọc thêm một cái miệng làm cái gì cơ chứ? Vừa mới mở mồm ra một cái là cái mùi "ngô xay"* nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi, trực tiếp làm đóng băng hóa đ/á tâm trí của bọn họ suốt ba phút đồng hồ liền rồi. (Mùi ngô xay - từ lóng chỉ chất giọng đặc sệt vùng Đông Bắc Trung Quốc).
Đám đông tụ tập đông đúc vừa rồi, chỉ trong vòng chưa đầy một chốc lát đã nhanh chóng giải tán sạch sành sanh.
Tô Vũ thầm cười tr/ộm trong lòng, quả thực là nên cho mấy cô nhóc đang ở độ tuổi dậy thì này học hỏi một bài học nhớ đời.
Mê muội vì sắc đẹp tuyệt đối không bao giờ có một cái kết cục tốt đẹp gì đâu! Cậu! Chính là một tấm gương sống sờ sờ, cậu! Chính là một bài học xươ/ng m/áu đẫm đầy nước mắt đây này!
Quãng đường đi từ cổng trường cho tới khu ký túc xá của học viên cao học dẫu sao vẫn còn một đoạn đường khá là dài, Tô Vũ liền dứt khoát coi như đây là một chuyến đi tham quan khuôn viên trường học, hai bàn tay nhỏ nhắn trống trơn vung vẩy thoải mái, tung tăng nhảy nhót bước đi ở phía dẫn đầu.
Hách Phàn thì một tay đút vào túi quần, tay còn lại kéo chiếc vali hành lý, từng bước từng bước vững vàng bám sát theo ngay ở phía sau lưng.
Vừa nhìn thấy Tô Vũ đi đằng trước chốc chốc lại nghịch ngợm đ/á mấy viên đ/á nhỏ suýt chút nữa là hụt chân ngã nhào, chốc chốc lại nhặt một cành cây khô đ/ập đ/ập vào mấy lùm cây bụi bên đường, kết quả là cành cây tuột khỏi tay suýt chút nữa là đ/ập ngược thẳng vào đầu của chính mình, Hách Phàn thâm tâm cứ gọi là thấp thỏm lo âu liên tục.
Kể từ cái ngày chính thức rước cái cậu chàng này về nhà tới nay, ngày qua ngày, hắn ta căn bản có bao nhiêu là tâm tư lo lắng lo không xuôi cho hết được.
Vừa nhìn thấy Tô Vũ lại tính toán nhón chân nhảy qua cái rãnh nước nhỏ phía trước, Hách Phàn chung quy thực sự không tài nào nhịn nổi nữa rồi: "Vợ ơi, đi chầm chậm thôi em, chúng ta căn bản không thể đàng hoàng đi đứng tử tế được hay sao hả? Tự nhìn cái đôi chân ngắn củn cỡn có vài chục centimet kia mà xem, thế mà còn bày đặt làm mấy cái động tác nhảy chân sáo đ/á chân nhảy nhót làm cái gì, em là khỉ đầu th/ai đấy à, sao mà nghịch ngợm phá phách thế không biết nữa?"
Tô Vũ đột ngột quay ngoắt đầu lại, giơ một ngón tay khẽ chỉ thẳng vào chóp mũi cao thẳng của người đàn ông, tức gi/ận đùng đùng lên tiếng quát: "Anh, mau ngậm cái miệng lại cho tôi, nếu còn dám mở mồm nói thêm một câu nào nữa, tôi liền m/ua th/uốc đ/ộc tiêm cho anh thành người c/âm luôn đấy."
Cậu đàng hoàng đi đứng ở phía trước, người đàn ông thì chung thủy đuổi theo ở phía sau lưng, ánh nắng mặt trời len lỏi qua từng kẽ lá soi rọi xuống mặt đất, tạo nên những mảng sáng tối đan xen loang lổ, cái khung cảnh này trông rút cuộc có khác gì mấy bộ phim truyền hình thần tượng thanh xuân vườn trường lãng mạn không cơ chứ!
Thế nhưng cái người đàn ông này thì sao, cứ nhất quyết phải mở mồm nói chuyện, cứ nhất quyết phải hé răng cho bằng được, trực tiếp khiến cho cái bong bóng ảo tưởng tốt đẹp của cậu còn chưa kịp bắt đầu đã bị lệch tông bay màu đi đâu mất tiêu rồi.
Tô Vũ khẽ đưa tay lên gãi gãi vài lọn tóc mái trước trán, tông giọng có phần vô cùng cọc cằn và nóng nảy: "Hách Phàn, anh quả thực đúng là hách phàn (hết sức phiền phức) quá đi mất thôi!"
Hách Phàn: ??