"... Không ai hiểu cách chăm sóc em hơn anh đâu, Tiểu Hữu. Em nhát gan, vậy để anh làm người x/ấu, em chỉ được ở bên cạnh anh thôi."
Ân Trường Tiêu đi/ên rồi.
Kèo cá cược của bạn cùng phòng lẽ ra tôi nên tham gia, bởi vì cho dù tôi không kích động anh, anh cũng sẽ đi/ên.
Cái gì mà cú hích cuối cùng chứ, anh vốn dĩ chưa từng có ý định che giấu, chỉ là thời cơ chưa tới mà thôi.
Tôi bị ném xuống nước, rồi lại bị hất tung lên chín tầng mây.
Thỉnh thoảng kiệt sức, anh lại xót xa dỗ dành một chút, lời nói nghe thật êm tai: "Sắp xong rồi, anh lập tức xong đây."
Tôi cắn ch/ặt vào vai anh, nước mắt lăn dài rơi vào xươ/ng quai xanh: "... Anh lừa người."
Đã nói là sẽ không làm tôi đ/au mà.
10
Một lần thỏa mãn đổi lại ba ngày nghỉ phép, Ân Trường Tiêu ôm tôi ngồi ngoài ban công, tự nói một mình.
"Hôm trước anh thấy một quán lẩu Sukiyaki ngon lắm, đợi em khỏe hơn một chút rồi chúng ta đi, nhé?"
"Quần áo mùa hè của em cũng nên m/ua rồi, em tự chọn đi, anh trả tiền."
"Tiểu Hữu." Anh nhéo mặt tôi: "Không nói gì là anh hôn em đấy."
Tôi không nhìn anh, chỉ hỏi: "Anh sẽ nh/ốt em bao lâu?"
"Nếu em không đồng ý thì là cả đời."
Đồng ý rồi thì chẳng lẽ không phải cả đời sao.
Ân Trường Tiêu thỉnh thoảng lại vuốt ve phần hõm lưng của tôi, chờ đợi câu trả lời.
Tôi nhắm mắt lại: "Chú Ân sẽ h/ận em mất, anh."
"Bố chỉ bảo là do anh dạy hư em thôi." Anh bẻ cằm tôi quay lại: "Cho dù bố có báo mộng về thật thì cũng chỉ đá/nh mình anh, em lo cái gì."
"Thế còn công việc của anh thì sao? Em đâu thể thực sự bị anh giấu giấu giếm giếm cả đời."
Ân Trường Tiêu thở dài, xoa đầu tôi: "Cái đầu nhỏ tí tẹo mà nghĩ lắm thế."
"Ở công ty toàn người quen, phần lớn là bạn học của anh, đều đã ký thỏa thuận rồi, không ai truyền linh tinh chuyện tư sinh hoạt đâu."
Yên lặng một hồi, tôi hỏi: "Lúc anh khóa cửa nh/ốt em, có lo cơm nước không?"
Ánh mắt anh thản nhiên, nhếch một bên lông mày. Mỗi khi Ân Trường Tiêu làm động tác này là mí mắt tôi lại gi/ật liên hồi, sắp gặp hạn đến nơi rồi.
Còn chưa kịp chạy, tôi đã bị anh tống ngược trở lại vào phòng. Một mặt ôm lấy tôi, thưởng thức bộ dạng không chịu nổi của tôi, một mặt lên tiếng: "Cho nên em chọn lựa chọn thứ hai, lại còn đem đáp án ném thẳng vào mặt anh."
"Tốt lắm, Tiểu Hữu."
"Anh có đầy sự kiên nhẫn, sức lực và th/ủ đo/ạn."
Khóe mắt tôi đỏ bừng, cất lời van xin: "Tha cho em đi, anh, tha cho em đi."
Tại sao đáp án B lại có cả công đoạn này nữa chứ, sơ suất quá rồi.
Chỉ nghĩ rằng bị nh/ốt cùng lắm là mất đi tự do, dù sao cũng không ảnh hưởng đến Ân Trường Tiêu, trong lòng cũng dễ chịu hơn đôi chút. Nhưng tại sao lại phải dùng chính bản thân tôi để đá/nh đổi cơ chứ.
Ân Trường Tiêu hôn lên giữa lông mày tôi, vô cùng trân trọng nói: "Anh chỉ còn lại mình em thôi, không thả được."
11
Từ sau khi mở tiền lệ, anh không còn kiểm soát bản thân nữa.
Tôi bị mắc kẹt ở nhà chẳng có việc gì làm, thường cầm sách nằm đọc ở khắp nơi. Anh vừa về đến nhà là theo bản năng đi tìm tôi, xem tôi lại trốn ở góc nào rồi.
"Bảo bối, em ở đâu thế."
Cũng không trách anh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, tôi từng chui vào tủ quần áo trốn để né anh, làm anh hú vía một bàn thua trông thấy.
Ân Trường Tiêu cứ tưởng tôi đã trốn ra ngoài, lật tìm camera suốt một hồi lâu, trố mắt nhìn tôi tự đi vào tủ đồ rồi đóng cửa lại, tức đến mức buồn cười.
Tôi thì đang ngủ ngon lành, cuối cùng bị anh ép tỉnh dậy.
Thế là phải nằm liệt giường nguyên cả một ngày.
Nhớ lại thấy tủi thân vô cùng, tôi liền bắt đầu đấu trí đấu dũng với anh. Tủ đồ, bàn học, gầm giường, quyết không để anh vừa về nhà là thấy ngay được.
Ân Trường Tiêu cũng tức, nhưng về sau không hiểu sao đột nhiên nghĩ thông suốt, đành nhượng bộ với tôi, thế là mới có thêm cái công đoạn gọi loa báo danh này.
Tôi ngồi trên chiếc ghế chao ngoài ban công, ngái ngủ liếc nhìn anh một cái.
"Anh."
Ân Trường Tiêu đáp lời, vô cùng bất ngờ bước tới ôm lấy tôi, hỏi: "Muốn ăn gì nào?"
"Anh tự xem mà làm đi." Tôi đưa điện thoại cho anh: "Hai ngày nữa bạn cùng phòng bảo muốn tụ tập một chút, anh có rảnh không?"
Anh xem xong là đồng ý ngay lập tức.
"Được chứ, đến lúc đó cứ mời về nhà mình, anh nấu cơm."
Tôi hỏi: "Không sợ em bỏ chạy theo họ à?"
Ân Trường Tiêu đăm đăm nhìn vào cổ chân tôi với ánh mắt u ám, tôi theo bản năng thu chân lại.
Anh nói: "Anh sẽ không đá/nh g/ãy chân em, nhưng sẽ tìm một sợi xích khóa em trong phòng ngủ, em có muốn thử không?"
Xin miễn nhé, cái này thì thôi đi.
Hiện tại cuộc sống cá ươn nằm ươn này tôi sống cũng khá ổn, ngoại trừ những lúc anh dở chứng phát đi/ên ra thì mọi thứ vẫn coi như êm đèm trôi qua.
Nếu thực sự bị khóa trong phòng không ra ngoài được, e là tôi cũng đi/ên mất.
Trong hai chúng tôi, rốt cuộc vẫn phải có một người tỉnh táo.