Trên đường về nhà, tôi lướt được một bài viết.

[Mẹ kế trong mấy bộ truyện về “Mẹ nhỏ” còn trong trắng thế nào được!]

Trong chớp mắt, tôi cúi gằm mặt xuống.

Tôi cũng đang ở trong một câu chuyện motip “mẹ nhỏ”; vợ tôi, Giang Đình, chính là nữ chính “Mẹ kế” đó.

Còn tôi, chính là người chồng hiền lành chỉ biết ngủ say chứ không biết “ngủ” thật.

Ôi.

Khi xuyên qua đây và biết được thiết lập nhân vật của mình, tôi đã nói với hệ thống rằng việc này tôi không làm được.

Vì đúng là... tôi không được.

Nhưng hệ thống là loại cứng đầu, sau khi kiểm tra nhân vật chính đã hét lên một tiếng, nói rằng có sai sót lớn nhưng vẫn cố chấp.

[Vẫn diễn được mà, anh bất lực, vợ anh cũng có vấn đề lớn. Đâm lao phải theo lao vậy, ai mà biết được?]

Giờ tôi đã diễn theo cốt truyện được một năm.

Tôi dám khẳng định, vợ tôi ngoài việc cao hơn và khỏe hơn chút thì không có vấn đề gì.

Không, cao lớn và khỏe mạnh đều là ưu điểm.

Bằng không sao tôi cưới được em ấy chứ?

Giang Đình là người vô cùng dịu dàng, vô cùng đảm đang.

Một năm trước, tôi phải lòng nữ chính xinh đẹp trong một đêm khuya lặn lội đến sửa ống nước cho nhà cô ấy, sau đó chúng tôi kết hôn chớp nhoáng.

Nhưng sau khi kết hôn, tinh lực tôi suy kiệt, chạm giường là ngủ, chưa từng làm tròn bổn phận người chồng.

Tôi khiến vợ tôi thủ tiết như một goá phụ.

Như lúc này, tôi đẩy cửa bước vào.

Người vợ một mét tám tám mặc váy trắng đang nấu ăn cho tôi trong bếp, mái tóc đen của cô ấy như suối óng ánh dưới nắng.

Giang Đình vui mừng ném cái vung sang một bên, chạy đến hôn tôi.

Chúng tôi đắm đuối hôn nhau, Giang Đình cuồ/ng nhiệt như lửa đẩy tôi lên sofa, nhưng tôi lại nằm ườn ra ngủ.

“Vợ à, thôi nhé, anh buồn ngủ quá.”

Sự hờ hững của tôi như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt vợ.

Thực ra tôi không ngủ.

Tôi đang giả vờ, giả ngủ còn hơn để mất thể diện đàn ông trước mặt vợ.

Thôi như thế cũng được, tôi tự an ủi mình.

Dù sao tôi cũng không phải nam chính của câu chuyện này.

Tôi chỉ là người chồng ngủ say trong truyện “Mẹ kế - con chồng”, thủ phạm khiến vợ bất mãn, công cụ và chất xúc tác khiến vợ tôi yêu đứa con trai nuôi của tôi.

So với tôi, con trai Vương Tinh Dã tràn đầy khí chất đàn ông.

Cậu ta mới hai mươi tuổi, đúng lúc tuổi thanh niên cường tráng, hừng hực khí thế.

Như lúc này, nó đang rình qua khe cửa, ánh mắt nóng bỏng dán ch/ặt vào tôi và "vợ tôi".

Tôi biết, nó đang thèm khát "vợ tôi".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm