5.

Tổng tài bá đạo trừ hẹn hò ra còn phải đi họp, nữ phụ đ/ộc á/c ngoài bị vả mặt ra còn phải đến trường.

Đúng vậy, tôi là sinh viên còn đang đi học.

Năm nay là sinh viên năm ba đại học, trước ngày hôm nay, phiền muộn lớn nhất của tôi là có nên thi lên thạc sĩ hay không, và nỗi sợ lớn nhất của tôi là bị giáo viên điểm danh trong lớp học online, thật không ngờ trong một đêm tôi đã trưởng thành rồi!

Buổi chiều vừa tan học, Giang Thành nói sẽ đến đón tôi, thuận tiện cùng đi ăn tối.

Tôi cảm thấy bữa cơm này không yên bình(*).

(*)宴无好宴: ý nói đây là một bữa tiệc có mục đích khác, tiềm ẩn nguy hiểm.

Từ khi chạm mặt Mộc Tiểu Tiểu ở văn phòng của anh ấy hôm nay, lại so sánh với cuốn sách trong giấc mơ của mình, tôi đã hơi trông gà hóa cuốc.

Quả nhiên, Giang Thành thường xuyên nhìn tôi trong bữa ăn, muốn nói lại thôi, vẻ mặt kiểu “Anh đang bứt rứt trong lòng, mau hỏi anh đi”.

Không hỏi đâu.

Cho anh nghẹn ch/ế/t.

Sự thật chứng minh, không có ai bị nghẹn c/h/ết vì lời nói.

Ăn cơm xong, Giang Thành hỏi tôi: “Em có quen Mộc Tiểu Tiểu không?”

“Ai cơ?” Tôi nghiêng đầu tự hỏi: “Ồ, Mộc Tiểu Tiểu gì đó ấy hả? Sao em phải quen biết Mộc Tiểu Tiểu?"

Giang Thành tức gi/ận liếc tôi: “Là cái người ở công ty anh hôm nay, người bị anh báo c/ảnh s/át.”

Tôi lắc đầu: “Trước hôm nay thì không, trưa nay thì biết rồi.

Giang Thành đưa tay vỗ vỗ đầu tôi, bị tôi đẩy tay ra, lúc này mới nói: “Trưa nay đưa cô ta đến đồn c/ảnh s/át, qua điều tra thì không thấy có gì đáng ngờ. Nhưng cô ta nói có biết em, hơn nữa….”

Mộc Tiểu Tiểu biết tôi? Tôi hết h/ồn chỉ bản thân, Giang Thành gật đầu.

Trời đất ơi, tôi có tài cán gì, sao mà may mắn thế! Tôi cũng không biết nữ chính quen mình đấy! Trong sách đâu có nói vậy!

Giang Thành ngừng một chút rồi nói tiếp: “Hơn nữa cô ta nói khi ở trường, em với cô ta không hợp nhau lắm….”

“Không đúng!” Tôi ngắt lời Giang Thành: “Cô ta nói cô ta học cùng trường với em?”

Giang Thành gật đầu.

“Cô ta nói em với cô ta không hợp nhau lắm?”

Giang Thành gật đầu tiếp.

“Cô ta học cùng trường với em, mối qu/an h/ệ ở trường còn không được tốt đẹp cho lắm, em có thể hiểu là từng có m/âu thu/ẫn, hoặc là cô ta đang ám chỉ em b/ắ/t n/ạ/t cô ta ở trường đúng không…”

Tôi nhún vai, “Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến việc cô ta thực tập tại công ty anh, từ tầng 16 chạy tới tầng 24, làm đổ cà phê lên người anh, nhào vào lòng anh, còn không gõ cửa đã bước vào văn phòng của anh?”

Giang Thành cười, vỗ vỗ đầu tôi như vỗ chó: “Bé ngoan, em nghĩ giống anh đó, vậy nên anh trả cô ta về trường học của mấy đứa rồi.”

“Hừ!” Tôi né tay anh, nhưng vẫn thấy hài lòng vì chỉ số IQ của Giang Thành đã online.

Nhưng tôi lại có chút nghi ngờ, vậy chẳng phải hơi khác với hướng đi trong sách à? Dẫu sao ở trong sách, dù nữ chính ngốc bạch ngọt Mộc Tiểu Tiểu phạm s/ai lầm hết lần này đến lần khác, tổng tài bá đạo Giang Thành vẫn yêu cô gái yếu đuối cứng cỏi lại không ra vẻ này mà!

Ọe…

Ngại quá, xin phép ọe trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm