“Em không đồng ý chị đi liên hôn!”
“Hôn nhân là nấm mồ, chị của em phải được tự do.”
“Nếu công ty gặp khủng hoảng không giải quyết được, thì chúng ta cứ nộp đơn phá sản, cả nhà cùng nhau đi ăn mày cho có hội có thuyền.”
“Sao mọi người có thể hy sinh chị gái em để đi liên hôn chứ?”
“Mọi người căn bản là không thương chị ấy!”
“Chị ơi, đời chị khổ quá, lại vớ phải cặp bố mẹ vô tình thế này.”
Mẹ tôi đỡ trán, tức đến mức nói năng lộn xộn.
Bố tôi đứng sau lưng an ủi: “Vợ à đừng gi/ận, con ruột đấy, đây là con ruột đấy!”
Chị gái bị tôi ôm ch/ặt lấy đùi, dở khóc dở cười.
“Lưu luyến chị đến thế sao?”
Tôi bĩu môi, trông chẳng khác nào một đứa trẻ tội nghiệp bị b/ắt n/ạt.
“Chị, chị biết mà, em theo chị từ năm bốn tuổi.”
“Là chị nuôi em lớn, em chính là cái đuôi của chị, em không muốn tách rời chị đâu.”
“Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, sống không nổi đâu!”
Hơn nữa, người mà chị tôi sắp gả cho là Cố Thức Tắc, trưởng tử nhà họ Cố ở Kinh Bắc, lớn hơn chị tận năm tuổi!
Chị tôi đang tuổi xuân phơi phới, xinh đẹp như hoa.
Tại sao phải bỏ qua những anh chàng trẻ trung mơn mởn để chọn một lão già chứ?
Mẹ tôi lý luận với tôi: “Con thì biết cái gì? Trai hơn năm tuổi là cổ phiếu tiềm năng, lại dễ chung sống. Người ta còn là Alpha cấp cao đấy.”
“Trai hơn năm tuổi, già như mẹ già, chị ơi đời chị khổ quá!”
Bố tôi giải thích: “Đây là sự kết hợp giữa hai cường quốc, không phải phá sản b/án thân trả n/ợ.”
“Ai mà tin được? Mười cái nhà họ Ôn cũng không sánh bằng nhà họ Cố, nhà họ đâu có làm từ thiện xóa đói giảm nghèo.”
Sau ba ngày tôi gào khóc làm lo/ạn.
Bố mẹ thỏa hiệp.
“Thôi được rồi, tình cảm sâu đậm như vậy, thì gả cả hai đứa đi. Tùy hai đứa, cứ cùng nhau đi.”
Tôi trợn tròn mắt, sợ hãi: “Một chồng hai vợ trái với đạo đức, nhà mình không thể làm chuyện đó!”
Mẹ tôi ấn ấn thái dương đang gi/ật liên hồi.
“Nhà họ Cố có hai người con trai, chị con gả cho anh cả, con liên hôn với người thứ hai.”
“Như vậy, con và chị con vẫn có thể sống cùng nhau.”
“Được không hả, tổ tông của tôi?”
“Hả?”
Còn có thể như vậy sao?
Đầu óc tôi trống rỗng.
Nhìn sang chị gái, ánh mắt dò hỏi xem là thật hay giả.
Chị gật đầu khẳng định: “Đúng thật, nhà họ Cố cũng có ý định này.”
“Chị định nói chuyện này với em, mà em cứ không cho chị cơ hội mở lời.”
Sao không nói sớm!
Khóc đến sưng cả mắt rồi.
Ở cùng trong nhà họ Cố.
Nếu Cố Thức Tắc đối xử không tốt với chị, b/ắt n/ạt chị, tôi có thể biết ngay lập tức.
Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi bỗng chốc bừng sáng.
Thế nhưng...
Nghe nói người thứ hai nhà họ Cố cũng là Omega.
Hai Omega thực sự có thể sao?
Nghĩ đến một vài viễn cảnh.
Khuôn mặt nhỏ của tôi đỏ bừng.