8.

Bà Bạch, mẹ của Bạch Lễ Nhiên, rất nhanh đã biết tin tôi về nước, bà mời tôi đến nhà dùng cơm chiều.

Sau khi xuyên sách, tôi vốn dĩ đã muốn tới đâu hay tới đó.

Nhưng giờ nếu tôi đã biết mình vẫn còn hy vọng được về nhà.

Điều kiện hấp dẫn như vậy bày ra trước mắt, dù chuyện chinh phục Bạch Lễ Nhiên có buồn nôn đến mấy thì tôi vẫn có thể chịu đựng được.

Thế nên tôi nhận lời mời của bà Bạch.

Cũng may Bạch Lễ Nhiên chỉ nghĩ tôi gi/ận gã vì tôi gặp Lạc Minh Nhã, thế thân của tôi, chỉ cần dỗ một chút là được rồi.

Ăn tối xong, lúc ra ban công hóng mát, tôi nghe thấy tiếng m/ắng mỏ từ dưới lầu.

Vừa nhìn xuống liền tình cờ trông thấy Lạc Minh Nhã trong trang phục của người giúp việc, cô ấy bị một nữ giúp việc có kinh nghiệm khác gây khó dễ, thậm chí còn bị s/ỉ nh/ục hắt nước vào đầu.

Tôi đoán Bạch Lễ Nhiên đã ra lệnh cho họ làm vậy.

Không hề nghĩ ngợi, tôi quát to bảo họ dừng lại, sau đó dẫn Lạc Minh Nhã lên phòng dành cho khách ở lầu hai.

Lạc Minh Nhã đã thay quần áo, cô ấy đứng lau tóc trước chiếc gương cao từ trần đến sàn.

Cô ấy nhìn chằm chằm tôi thông qua tấm gương, lẩm bẩm, "Giống hệt."

Tôi liếc mắt nhìn cô ấy trong gương: "Giống à? Tôi không thấy vậy.”

Cô ấy lập tức xoay người lại, cúi đầu xin lỗi: "Cô Khương, xin lỗi, tôi xúc phạm cô rồi."

Tôi bước đến vỗ nhẹ lên vai cô ấy: "Tôi không trách cô, tôi chỉ cảm thấy mỗi người đều đ/ộc nhất vô nhị, không có chuyện ai giống ai."

Lại khẽ m/ắng thầm: “Chỉ có tên khốn Bạch Lễ Nhiên nào đó mới thích coi người khác là thế thân thôi!”

Nghe tôi nhắc đến Bạch Lễ Nhiên, Lạc Minh Nhã nói nhỏ: “Thật ra anh Nhiên đối xử rất tốt với tôi, thỉnh thoảng mới hơi mắc b/ệnh hoàng tử.”

Nghe cô ấy nói mà tôi không nhịn được mở mic:

“Chị gái à! Đừng để bị lừa, người bình thường ai lại như vậy bao giờ?"

"Những người bạn nam trước đây của tôi cũng có gia cảnh đâu thua kém gì Bạch Lễ Nhiên, họ không chỉ biết tôn trọng người khác mà còn không lăng nhăng cơ!"

"Cô nhìn xem Bạch Lễ Nhiên coi cô là gì? Vậy mà cô còn thích anh ta? À, thật ra ở giai đoạn này, hẳn là cô chưa hết th/uốc chữa..."

Nói xong, tôi không khỏi cảm thấy tiếc thương cho Lạc Minh Nhã vì những chuyện sẽ xảy ra với cô ấy sau này, vì vậy tôi lật túi đưa một tấm danh thiếp cho cô.

"Tôi có thể thay cô chi trả số tiền chữa b/ệnh của mẹ cô, nhưng không phải là cho luôn, đợi công việc của cô ổn định rồi từ từ trả lại cho tôi sau."

"Đương nhiên, cô có thể chọn từ chối, dù sao được tiếp xúc với Bạch Lễ Nhiên, gả vào gia đình giàu có trong tương lai cũng là cơ hội đổi đời của cô."

“Chỉ có điều, cơ thể là của cô, đừng tùy tiện đá/nh đổi, nếu mẹ cô biết thì bà ấy sẽ đ/au lòng lắm.”

"Trở về suy nghĩ trước đi, nghĩ xong hẵng liên lạc với tôi."

Lạc Minh Nhã ngơ ngác cầm danh thiếp của tôi, một lúc lâu sau mới gật đầu như gà mổ thóc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm