02
Khi mở mắt ra lần nữa, trên đỉnh đầu là ánh đèn thang máy trắng bệch, và bức tường kim loại tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Tôi cứng đờ người tại chỗ, cổ tay vẫn hoàn hảo không chút tổn thương, cơn đ/au dữ dội vừa rồi cứ như chỉ là một ảo giác.
Bên cạnh, bóng người mặc áo mưa kia rõ ràng cũng khựng lại, các khớp ngón tay nắm búa siết ch/ặt, vành mũ hơi xoay chuyển, dường như đang lặng lẽ x/á/c nhận xung quanh.
Trước mắt, những dòng chữ ngoằn ngoèo lại đi/ên cuồ/ng tuôn ra.
[Vãi chưởng... Tên top (1) kia cũng dữ dội quá rồi đấy?! Trực tiếp double kill, hạ gục cả nữ phụ lẫn kẻ sát nhân trong một nốt nhạc luôn?!]
[Không phải bảo hào quang nam chính là đỉnh nhất sao? Sao Cố Thành ở bên cạnh lại trông như một tên mặt trắng bị dọa cho ng/u người thế kia? (Cười khóc).]
[Tình huống gì đây? Tải lại file save rồi à? Cốt truyện còn có thể quay ngược lại sao?]
[... Lầu trên mới tới à? Không hiểu luật sao? Nhiệm vụ của kẻ sát nhân chưa hoàn thành, hắn không thể bay màu sớm được. Phải dọn sạch những thứ khác trong tòa nhà này mới xong.]
[Hiểu rồi, khóa cốt truyện bắt buộc. Vậy nên bây giờ là... vòng lặp thứ hai? Kí/ch th/ích quá!]
Cửa thang máy đang từ từ khép lại.
Tôi không hề do dự chút nào, ngay khoảnh khắc cuối cùng khi cửa đóng lại, tôi vươn tay chặn ch/ặt lấy cửa thang máy.
Cửa kim loại phát ra tiếng "ong" nhẹ, mở ra lần nữa.
Tôi rảo bước đi về phía cửa lớn.
Đùa à, mất mạng thật thì tôi vẫn nên rút lui thôi.
Chẳng phải chỉ là nuôi một tên bot ẻo lả suốt năm năm thôi sao? Bây giờ nghĩ lại thì cũng không tức gi/ận đến thế nữa.
Chẳng có lý do gì phải liều mạng với đám người đi/ên này cả.
Đi đến cửa lớn, tôi dùng sức đẩy mạnh ra ngoài.
Không nhúc nhích, cánh cửa lớn vẫn im lìm không nhúc nhích.
Sao lại thế này?
[Nữ phụ bị sao vậy? Sao không đi tìm nam chính tính sổ nữa?]
[Cô ta hình như nhớ được những gì đã xảy ra ở vòng lặp đầu tiên đấy.]
[Nữ phụ đáng thương. Cốt truyện đã bắt đầu rồi, trừ khi cốt truyện kết thúc, nếu không cửa sẽ không mở ra được đâu.]
Cốt truyện kết thúc?
Vài chữ "nhiệm vụ của kẻ sát nhân" lướt qua trong bình luận,
Lẽ nào... nhiệm vụ của hắn hoàn thành, tôi mới có thể rời khỏi đây?
Tôi ngơ ngẩn quay đầu lại, nhìn về phía thang máy. Lại phát hiện cửa thang máy thế mà vẫn đang mở.
Người đàn ông mặc áo mưa kia, một tay tùy ý chặn giữa cửa, đang lặng lẽ nhìn tôi.
Ngay lúc tôi đang do dự không biết có nên qua đó hay không, phía sau bỗng truyền đến một tràng tiếng bước chân lê lết, cùng với một giọng nói già nua khàn khàn: "Cô bé, nhường đường chút."
Tôi chợt quay đầu lại.
Một bà lão dáng vẻ c/òng rạp, đang chống gậy, r/un r/ẩy nhích từng bước từ hướng cửa lớn đi tới.
Bà ta mặc chiếc áo bông họa tiết hoa nhí cũ kỹ, mái tóc bạc lưa thưa, mỗi một bước đi đều chậm chạp và tốn sức, dường như có thể rã rời bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, ngay lúc bà ta xuất hiện, những dòng bình luận lại hiện ra trước mắt tôi.
[Vãi! Cảnh kí/ch th/ích tới rồi! Là bà lão sưu tầm kia!]
[Bà ta thích nhất là sưu tầm những người đàn ông cao to lực lưỡng! Dưới tầng hầm khóa mấy người rồi, chỉ để uống... (Nội dung không thể hiển thị do vi phạm).]
[Lầu trên nói rõ ràng đi! Sốt ruột ch*t đi được! Là để uống cái gì?!]
[Người phía trước đừng hỏi nữa, hỏi thì chính là đại bổ... (Che mờ thủ công).]
[Bà lão này thoạt nhìn đụng một cái là vỡ, kẻ sát nhân gõ một búa là tiêu đời rồi nhỉ?]
[Tuyệt đối đừng coi thường bà ta! Bà ta dữ dằn lắm, trên người lúc nào cũng mang theo th/uốc đ/ộc.]
Thích... đàn ông cao to lực lưỡng ư?
Gần như theo bản năng, tôi nghiêng người nhường lối đi, sau đó lặng thinh đi theo sau lưng bà lão, cùng nhau bước vào thang máy một lần nữa.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Đôi mắt đục ngầu của bà lão, từ lúc bước vào thang máy, đã dán ch/ặt lên dáng người cao lớn thẳng tắp của tên mặc áo mưa.
Ánh mắt đó tuy đục ngầu nhưng lại toát ra một sự tham lam dính dớp khiến người ta khó chịu.
Tôi nhìn thấy rõ ràng, từng ngón tay nắm cán búa của tên mặc áo mưa đang siết ch/ặt lại, trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh dữ tợn.
Ngay khoảnh khắc đầu búa sắp sửa giương lên,
Tôi vờ như vô ý xích lại gần gã nửa bước, cánh tay khẽ chạm một cái, đ/è lên cẳng tay vừa mới nhấc lên của gã.
Cây búa bị tôi chạm nhẹ một cái, lặng lẽ bị đ/è xuống lại.
"Anh biết không?" Tôi chợt ngoảnh đầu sang, dùng cùi chỏ huých huých tên mặc áo mưa bên cạnh: "Phòng 802, có hai người đàn ông đẹp trai lắm."
"Đặc biệt là người cao ấy, dáng người cực kỳ chuẩn, cứ như người mẫu vậy."