Trời ạ, trẻ mồ côi, không có bạn bè, lại còn bị cô lập.

Chắc hẳn hắn đã chịu nhiều ấm ức lắm nhỉ.

Không chịu nổi, mắt tôi cay xè.

Tôi chỉ muốn tự t/át mình hai cái.

Mày nhiều chuyện quá, mày nhiều chuyện quá.

Tôi lập tức xóa tan nghi ngờ của hắn: "Sao lại thế được? Cậu rất tốt mà, đừng nghĩ nhiều, với lại chúng ta không phải là bạn tốt sao? Sao cậu có thể nói mình không có bạn chứ?"

Nghe vậy, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh vẻ khó tin.

Trông thật đáng thương.

"Thật sao?"

"Chúng ta... Là bạn tốt?"

"Ừ, Cố Dĩ Xuyên và Dung Chiêm là bạn rất thân."

Hắn xúc động ôm chầm lấy tôi: "Dĩ Xuyên, cậu tốt quá."

"Vậy tôi có thể gọi cậu là anh trai được không? Từ nhỏ tôi đã mong có một người anh tốt như cậu, nhưng..."

Tôi nhớ hình như hắn nhỏ hơn tôi vài tháng, gọi như vậy cũng không sao.

Hơn nữa, chắc hẳn hắn rất khao khát sự quan tâm của người thân.

"Cậu muốn gọi sao cũng được." Tôi vỗ nhẹ vào lưng hắn.

"Anh ơi, có anh thật tốt." Hắn cười rạng rỡ một cách khác thường.

Dung Chiêm từng bị trêu là đóa hoa cô đ/ộc của đội bơi.

Không chỉ vì gương mặt ấy, mà còn bởi thân hình tam giác ngược đỉnh cao.

Vai rộng eo thon.

Đúng chuẩn hình thể lý tưởng của tôi.

Hoàn hảo đến mức khiến người ta đố kỵ.

Tôi nhìn lại thân hình ốm yếu của mình, đúng là sự s/ỉ nh/ục thấu xươ/ng.

Khi dán miếng giảm đ/au, tôi chú ý hai hõm lưng sâu hoắm sau eo hắn.

Tính tò mò nổi lên, tôi không nhịn được mà chạm vào một cái.

Hắn rên khẽ.

"Xin lỗi, đ/au lắm à?"

"Không, nhưng anh ơi, cơ thể đàn ông không được sờ bậy đâu."

Nhìn hắn đỏ mặt, tôi chỉ muốn trêu đùa: "Thật sao?"

Tôi lại chọc vào cơ ngựk hắn, tiếp đó là cơ bụng cứng như thép.

Hắn nắm lấy tay tôi, khóe mắt ửng hồng vì ngại ngùng: "Anh, đừng làm thế."

Niềm vui trêu chọc người hiền lành, làm gì có ai hiểu được!

"Thôi không trêu nữa, em tập thế nào vậy? Kể anh trai nghe đi!"

Dung Chiêm cười khẽ: "Bơi lội cộng thêm tập gym một thời gian là được, anh muốn tập thì ngày nào đó em sẽ dẫn anh đi."

Tôi hào hứng gật đầu lia lịa: "Ừ ừ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm