Nó có thể vừa mềm vừa cứng, vừa lấn tới vừa thâm nhập, vừa liều lĩnh vừa chiếm đoạt, để cuộc sống của tôi đầy dấu vết của nó.

Nó yêu tôi, nó muốn cùng tôi đi đến cuối đời.

… Nó nói quá nhiều.

Nhưng thật sự, trong tình cảnh sống ch*t thế này, nghe lời tỏ tình ấy, tôi không thể không rung động.

Ngay cả với một “thế thân”, nó cũng sâu tình đến vậy sao?

Tôi còn chưa kịp xúc động, thì Thẩm Chân đã nổi gi/ận đi/ên cuồ/ng.

Hắn đẩy mạnh tôi về phía mép thuyền:

“Các người coi thường tôi sao?”

18

Nửa người tôi chao ra ngoài, suýt rơi xuống biển.

Thẩm Dật Bạch mặt tái nhợt, “bịch” một tiếng quỳ xuống.

Hành động này khiến Thẩm Chân vô cùng hả hê, hắn lại kéo tôi về.

“Được, tôi… tôi sẽ nhảy ngay, nhưng cho tôi nói vài câu cuối.”

Dật Bạch lúng túng lấy từ túi áo ra một chiếc hộp vuông nhỏ.

Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn.

“Thật ra điều tôi mong nhất… là có được lời chúc phúc của mọi người…”

À. Thì ra là vậy.

“Cảnh Lan!”

Nó đổi sang tư thế quỳ một gối, hét về phía tôi:

“Anh có thể lấy tôi không?”

Thẩm Chân và đám cư/ớp đều lúng túng, co cổ, nhún vai, như thể có sâu bò trên người, khó chịu vô cùng.

Dật Bạch tiếp tục hét:

“Nếu anh đồng ý, hãy gật đầu! Không đồng ý, thì lùi lại!”

Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi.

Trong tầm nhìn căng thẳng ấy, tôi chậm rãi lùi lại, kéo giãn khoảng cách với Thẩm Chân.

Dật Bạch bất ngờ hét lớn:

“Ngay lúc này!”

Tiếng sú/ng vang lên, bàn tay Thẩm Chân bị b/ắn xuyên, con d/ao rơi xuống đất.

Tôi lập tức chạy về phía ít người.

Dưới nước, hai đặc công mặc đồ lặn trồi lên, nhanh chóng hạ gục hai tên cư/ớp gần mạn thuyền, rồi lao vào giao đấu với bọn còn lại.

Thấy tình thế đã mất, Thẩm Chân nổi cơn hung hãn, ch/ửi thề, bàn tay còn chảy m/áu lao đến kéo tôi.

Cả hai cùng rơi xuống biển.

“Dật Bạch!”

“Tiểu Chân!”

Trời đất đảo lộn, tiếng “bùm” vang lên, nước biển xanh biếc bao trùm lấy tôi.

Tay bị trói, tôi như hòn chì nặng nề chìm thẳng xuống đáy.

Áp lực nước bóp nghẹt lồng ngựk, buộc tôi phải phun ra từng chuỗi bong bóng.

Choáng váng kéo đến, ý thức mờ dần, tôi thấy bóng dáng Dật Bạch từ xa lao đến, như cá bơi về phía tôi.

Ánh sáng dưới nước chập chờn khiến tôi không nhìn rõ mặt nó.

Khoảnh khắc ấy, gương mặt hiện tại của nó chồng lên gương mặt năm tuổi trong cơn mưa bão.

Một linh cảm trào dâng.

Nó ôm lấy tôi, x/é miếng băng trên miệng, hôn truyền hơi thở cho tôi.

Mặt nước dần gần hơn, sóng ánh bạc lăn tăn.

Khi Dật Bạch dìu tôi trồi lên khỏi mặt biển, mọi chuyện đã ngã ngũ.

Đám cư/ớp trên thuyền bị kh/ống ch/ế, còn Thẩm Chân được anh trai tôi ôm ch/ặt trong lòng.

Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng vô cùng hối h/ận, mắt đỏ hoe.

19

Sau khi trở về nhà họ Thẩm, Thẩm Chân luôn bị anh trai và chị dâu tôi kèm cặp học hành.

Áp lực quá lớn, tâm lý càng thêm rối lo/ạn.

Trong giới này đâu thiếu ăn chơi trác táng, cũng chẳng thiếu những kẻ ngoài vàng ngọc trong thì mục nát.

Thẩm Chân kết giao bạn x/ấu, bị lôi kéo vào nhiều thói quen tệ hại, kể cả c/ờ b/ạc.

Hắn không dám nói với anh trai tôi, sợ bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm. Sau khi tiêu sạch tiền tiêu vặt, hắn còn bắt đầu b/án tr/ộm cổ phần và bí mật công ty.

Số n/ợ c/ờ b/ạc hắn gánh là con số mà cả đời người bình thường cũng không trả nổi.

Anh trai tôi từng phát hiện một lần, m/ắng hắn dữ dội.

Đám bạn x/ấu lại xúi giục, gây chuyện liên miên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trả lại người một giấc an nhiên

Chương 13
Năm giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc lần thứ bảy vì một cơn ác mộng. Vợ tôi không còn ôm tôi vào lòng như trước nữa. Cô ấy chân trần chạy ra khỏi phòng ngủ, gõ cửa phòng cậu em trai ruột của tôi ở ngay bên cạnh: “Em có bị dọa sợ không? Anh ấy lại phát bệnh rồi, em không sao chứ?” Em trai tôi, với cánh tay phải bó bột treo lơ lửng, dựa vào khung cửa rồi mỉm cười với tôi. Nụ cười đó tôi quá đỗi quen thuộc, hồi nhỏ mỗi lần nó đập vỡ ống heo tiết kiệm của tôi cũng đều là cái biểu cảm này. Bố mẹ tôi thiên vị, bao năm qua đều dồn hết yêu thương cho em trai. Mười tám tuổi tôi đã phải ra ngoài bưng bê phục vụ, chu cấp cho nó học đại học. Sau khi bị người ta đánh đập dã man ở nhà hàng, tôi mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD). Bố mẹ thấy tốn kém nên không cho tôi đi chữa, chính vợ tôi đã bán căn nhà tân hôn, đưa tôi đi khắp ba thành phố để chạy chữa. Mỗi lần tôi phát bệnh đập phá đồ đạc, cô ấy đều lặng lẽ dọn dẹp những mảnh vỡ, đôi bàn tay chi chít những vết sẹo. Tôi cố gắng uống thuốc, trị liệu chỉ để không trở thành gánh nặng cho cô ấy. Ba tháng trước, em trai nói chia tay bạn gái, cánh tay lại bị gãy nên không có chỗ nào để đi. Chính tôi là người đã cầu xin cô ấy cho nó ở lại.
Tình cảm
0