"Ch*t rồi!"

"Chúc chuyến đi vui vẻ nhé người mới."

Khoảnh khắc phát sóng trực tiếp tối đen, bình luận màn hình liên tiếp chia buồn, nhưng chưa đến ba giây, phát sóng trực tiếp lại sáng lại.

"Xảy ra chuyện gì thế? Có bug à?"

"Vậy mà người mới lại không ch*t?"

"Mau quay màn hình, đây là lần đầu tiên xuất hiện khung cảnh bên trong phòng 403!"

Mái tóc cuốn tôi vào trong nháy mắt đã buông ra, nhanh đến nỗi khiến người ta cảm thấy giống như là ảo giác, chỉ là chút cảm giác trói buộc còn sót lại bên thắt lưng.

Khung cảnh kinh dị không giống với trong tưởng tượng, trong phòng bày trí vô cùng ấm áp.

Trên bệ cửa sổ còn bày hai chậu hoa hướng dương.

Trong căn bếp, một người phụ nữ mặc tạp dề đang bận rộn.

Bà ấy cầm cái kéo cực lớn trong tay, có thể dễ dàng c/ắt những khúc xươ/ng lớn như c/ắt giấy mà những con d/ao c/ắt xươ/ng thông thường không thể c/ắt được.

"Mẹ, có một hàng xóm mới, chúng ta cho chị ấy ăn cơm cùng nhé."

"Dì... chào dì ạ."

Bệ/nh sợ giao tiếp xã hội tái phát, tôi nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp.

Người phụ nữ xoay người.

Khoảnh khắc xoay người, tôi nhìn thấy một th* th/ể trương phình do ngâm trong nước, cả người tái nhợt, làn da phồng lên, nhăn nheo, bong tróc.

Mảng lớn mô mềm trên cơ thể bà ấy bị tôm cá ăn, có thể thấy rõ ràng xươ/ng trắng.

Tôi sợ hãi nhắm hai mắt, khi mở mắt lần nữa, tất cả mọi thứ đã khôi phục lại bình thường.

Người phụ nữ không để tâm hành động lạ thường của tôi, nhiệt tình chào hỏi: "Hàng xóm mới à? Hoan nghênh hoan nghênh."

Đợi một lát, còn có một món cuối cùng, sườn xào chua ngọt.

Mỗi bước đi của bà ấy đều mang theo tiếng nước róc rá/ch, nhìn kỹ thì thấy bên chân bà ấy là cả vũng nước.

Đây là người dì ch*t đuối.

"Nào tới đây ngồi."

Em gái tóc dài kéo tôi ngồi xuống ghế: "Sườn xào chua ngọt mẹ em làm ăn ngon lắm, chị may mắn lắm đấy."

Tôi hơi mỉm cười nói cảm ơn.

Em gái tóc dài ghé sát tai tôi: "Em tên Tống Hi, chị tên gì?"

"Lục Nghênh Nam."

"Lục Nghênh Nam? Nam trong nam nhân?"

"Gần như vậy."

"Nghe có vẻ người nhà chị rất trọng nam kh/inh nữ. Có phải chị luôn bị b/ắt n/ạt?" Cô ấy tỏ ra gi/ận dữ, tức gi/ận đến tóc sau đầu cũng bay lên.

Cô ấy đang cảm thấy bất bình thay tôi ư?

M/a xui q/uỷ khiến, tôi giơ tay vuốt mái tóc của cô ấy!

Sợi tóc cứng như sắt, nhưng tôi chỉ vuốt mấy cái, mái tóc này đã trở nên mềm mại, vô cùng suôn mượt, giống như tơ lụa nổi tiếng nhất đang quấn quanh giữa các ngón tay tôi.

Ỏ ~

Em gái tóc dài lầu bầu một tiếng.

Khuôn mặt của cô ấy không tự nhiên mà xuất hiện phiếm hồng, cô ấy chống má trừng tôi, sau đó sợi tóc dài đi/ên, bọc người tôi thành cái x/á/c ướp.

"Ai cho chị động vào tóc em?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đom Đóm Mây

Chương 6
Tại yến tiệc ngắm hoa, thế tử Vĩnh Định Hầu nhặt được chiếc trâm cài của đích nữ Thừa tướng đánh rơi. Trưởng công chúa hứng khởi muốn làm mai cho hai người họ. Ta lặng lẽ tiến lại gần xem náo nhiệt, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ: 【Đến rồi, đến rồi! Hiện trường định tình của tiểu thư và thế tử đây rồi!】 【Hừ hừ, thực ra tiểu thư là người trọng sinh trở về, đối mặt với lời làm mai của Trưởng công chúa, nàng kiên quyết khước từ. Đời này, nàng quyết không làm tấm khiên chắn cho chân ái của thế tử nữa.】 【Thế tử thấy tiểu thư từ chối, liền nói dối rằng chân ái của mình là Hoa Vân Huỳnh, rồi rước nàng ta vào phủ.】 【Đúng vậy, đúng vậy, kết quả không ngờ lại rước về một con cọp cái, ngày ngày bị Hoa Vân Huỳnh bạo hành, gã tra nam này không chịu nổi, bắt đầu con đường truy thê hỏa táng tràng. Kết quả tiểu thư sự nghiệp thành công rực rỡ, căn bản không cần đàn ông, vả mặt gã tra nam đau điếng, xem mà hả dạ vô cùng!】 Ta hít một hơi khí lạnh, sao chuyện này lại liên quan đến ta? Liền lắc đầu thở dài: "Thẩm tiểu thư vốn ngưỡng mộ bậc anh hào như Quán Quân Hầu, thế tử Vĩnh Định Hầu... chậc chậc, vẫn còn kém xa." "Tương Vương hữu mộng, Thần Nữ vô tâm, thật đáng tiếc thay."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6