Sau bữa tối, tranh thủ lúc rảnh rỗi tôi đến bệ/nh viện kiểm tra.

Bác sĩ nói tôi bị rối lo/ạn nội tiết tố, cần tìm một người đàn ông để điều hòa lại.

Lâm Nam nghe xong liền sốt sắng muốn cho tôi mượn anh người mẫu 8 múi cơ bụng và chàng vệ sĩ ng/ực lực lưỡng trong công ty cô ấy.

Lúc đó, tôi đang ngồi hưởng gió điều hòa, phác thảo nét vẽ cho truyện tranh.

Đầu óc chỉ nghĩ làm sao cho nhân vật được hoàn hảo nhất.

Nghe xong liền từ chối ngay.

Bị cô ấy chọc đúng tim đen:

"Dạo này mặt cậu nổi mụn hả?"

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Lại thầm nguyền rủa Tần Tư Duật trong lòng.

Còn bị nổi thêm hai nốt nữa!

Ngay dưới cằm.

"Hoa nhà làm sao thơm bằng hoa dại, với lại hai người sắp ly hôn rồi, thật sự không định thử một chút?"

Lâm Nam dụ dỗ khéo léo.

Tôi dừng bút, nghĩ đến nhân vật phụ chưa có cảm hứng, có thể mượn hình mẫu.

"Chỉ ngắm, không đụng."

Nội tiết tố nam cao thì đợi ly hôn xong, tôi sẽ ki/ếm trăm tám chục anh.

Nhưng bây giờ thì không được.

Đây không phải hèn nhát, mà là đạo đức của tôi cao thượng, không dễ bị dụ dỗ bởi thân x/á/c đàn ông!

Lâm Nam cười khẩy, tỏ vẻ không tin vào khả năng tự chủ của tôi.

Vốn dĩ tôi rất tự tin, nhưng khi vẽ xong tranh đi ngủ thì lại bị t/át vào mặt một cái đ/au điếng.

Tôi đã mơ thấy cảnh tượng vô cùng nóng

bỏng.

Trong mơ tôi và ai đó hôn nhau say đắm không rời.

Hơi thở hoà quyện vào nhau, hơi nóng từ người đàn ông cùng tiếng ướt át đẩy tôi vào cơn cuồ/ng lo/ạn không lối thoát.

Tôi lạc lối trong những ân ái phóng túng.

Chìm đắm trong thế giới khoái lạc của đôi lứa.

Mê muội đến tận cùng.

Cho đến khi—nhìn thấy khuôn mặt Tần Tư Duật cách chỉ vài phân.

Tôi hoảng hốt tỉnh dậy.

Tim đ/ập thình thịch, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, vẫn chưa thể thoát ra khỏi dư vị của giấc mơ.

Chân r/un r/ẩy bước xuống lầu lấy nước.

Bỗng nghe thấy vài tiếng cười bông đùa từ phòng khách.

"Có người nói rằng có kẻ nào đó thèm khát chuyện giường chiếu đến phát đi/ên, thế nhưng lại sợ vợ hoảng nên cứ đ/è nén mãi, không biết là ai nhỉ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sao Rơi

Chương 16
Tôi là con út trong nhà, một kẻ bị ghét bỏ, chẳng ai coi trọng. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn sống dưới cái bóng của các anh trai. Tự ti, khép kín, tầm thường, đó là những từ dùng để miêu tả tôi. Việc làm vượt giới hạn nhất trong đời tôi, chính là vào lúc cậu trai nghèo Yến Tùy rơi vào cảnh khốn cùng nhất, tôi đã ép anh ta ký hợp đồng hôn nhân với tôi. Trong bốn năm sau đó, giữa sự bạo lực lạnh lẽo ngày qua ngày, tôi nhận ra anh ta vốn không hề yêu tôi. Nhưng tôi chỉ cố chấp duy nhất lần này, dù đau đớn cũng không buông tay. Cho đến một ngày, bệnh tật bắt đầu nuốt chửng ký ức của tôi. Tôi quên mất lần đầu gặp Yến Tùy. Chàng trai nhỏ tuổi hơn, đeo máy trợ thính, nhìn tôi bằng ánh mắt cố chấp đến cực đoan, nói: "Anh phải yêu em mãi mãi. Anh hứa đi."
143
2 THỊT PHÁI SINH Chương 18
7 Hồn người Chương 11
10 Trộm Tim Ngoại truyện 2 (Hoàn)
11 Chưa Yêu Đã Ghen Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm