Cấm kỵ của ác quỷ

Chương 2.

28/08/2025 14:13

Trần Phúc sững người mấy giây, rồi hướng về ông nội tôi quát:

"X/á/c sống gì chứ? Cha tôi đã được ch/ôn rồi, đừng ăn nói bậy bạ!"

Trần Lão Cửu nói: "Tôi không tin, tôi muốn mở qu/an t/ài."

Nói xong, ông ta quay đầu nhìn dân làng, rồi tiếp: "Nếu làng mình có x/á/c sống thì cả làng đều phải ch*t."

Lời vừa dứt, mọi người nhìn nhau, ánh mắt đầy lo sợ. Ai nấy đều ủng hộ việc mở qu/an t/ài.

Trần Phúc tức gi/ận dậm chân: "Cha tôi ch*t oan, các người mở qu/an t/ài không sợ ông ấy hóa thành lệ q/uỷ tìm các người sao?"

Đào m/ộ mới là chuyện cực kỳ xui xẻo, trong làng ai cũng kiêng kỵ, không dám làm bừa.

Lời Trần Phúc vừa dứt, "ầm" một tiếng sấm vang. Trời đột ngột âm u, xám xịt.

Có vẻ sắp mưa.

Tôi thấy Trần Vọng quay về, chen vào đám đông, rồi nói to: "Mọi người đừng cãi nhau nữa, tôi nói thế này, ta cứ đến nhà Nguyên Phúc xem, coi cái bậc cửa nhà nó còn không."

Trần Phúc lập tức hùa theo: "Ý hay đấy, mọi người cùng đi xem."

Dân làng nhìn nhau, bàn tán khe khẽ, ai cũng thấy cách này ổn.

Ông nội tôi nói: "Được, vậy tới nhà tôi xem. Mọi người cẩn thận."

Nói xong, ông bế tôi lên.

Cả làng đi về nhà tôi, tay ai cũng cầm xẻng. Chẳng mấy chốc, đã đến nơi.

Cái bậc cửa trước sân nhà tôi vẫn còn nguyên. Thấy bậc cửa, mọi người đồng loạt thở phào. Trần Phúc hừ lạnh:

"Chú thấy chưa? Bậc cửa nhà chú vẫn còn, Nguyên Phúc nói dối."

Tôi nói: "Không có, cháu không nói dối."

Trần Lão Cửu xen vào: "Nguyên Phúc mới 5 tuổi, còn nhỏ, chắc nằm mơ tự dọa mình thôi. Nếu không có chuyện gì, mọi người giải tán đi."

Nói rồi ông phất tay, dân làng lần lượt rời đi. Trước khi đi, Trần Phúc liếc xéo Trần Lão Cửu:

"Cửu thúc, cẩn thận đấy, kẻo đêm nay cha tôi tìm ông."

Nói xong, hắn cùng Trần Vọng bỏ đi. Trần Lão Cửu tức dậm chân, chỉ tay vào lưng Trần Phúc mà m/ắng là s/úc si/nh, m/ắng vài câu rồi cũng đi.

Trong sân chỉ còn lại mấy người nhà tôi.

Bà nội xoa đầu tôi: "Nguyên Phúc, con mơ thấy á/c mộng phải không?"

Tôi đáp: "Không, con thật sự thấy Trần Lão Thất, ông ấy còn xin con ba nén nhang."

Bà không tin, quay sang hỏi ông nội: "Ông già, ông nhìn gì thế?"

Ông đang ngồi xổm nhìn bậc cửa, ánh mắt chăm chú, sắc mặt hơi khó coi: "Không có gì."

Bà nói: "Trời cũng không còn sớm, vào ngủ thôi."

Chúng tôi vào nhà. Vừa bước vào, "ầm" một tiếng, bên ngoài mưa lớn trút xuống.

Bà nhìn ra sân, lẩm bẩm: "Ngày mưa âm u, oán khí nặng, đợi trời quang tôi dẫn Nguyên Phúc đi gặp Trần m/ù, chắc nó bị á/c mộng dọa."

Ông ngồi trên giường đất, rít tẩu th/uốc, im lặng hồi lâu.

Bà tắt đèn, tôi nhắm mắt ngủ. Nửa đêm, tôi tỉnh vì buồn tiểu. Chưa kịp mở mắt thì nghe bà nói nhỏ: "Ông già, tôi đếm rồi, đúng là mất ba nén nhang."

Ông thở dài: "Nguyên Phúc không nói dối, Trần Lão Thất đã đến nhà ta. Bậc cửa ta thấy ban ngày là mới."

Bà khẽ hỏi: "Khi ông ấy còn sống, nhà mình chưa từng ứ/c hi*p, cũng không th/ù oán, sao ông ấy lại tìm đến?"

Ông không đáp.

Bà nói tiếp:

"Hay là ta chạy đi, xuống thị trấn."

Ông đáp: "Không thoát đâu, đã bị hắn nhắm thì cả đời này cũng không chạy được."

Bà hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"

Vừa dứt lời, tôi nghe thấy tiếng "bịch bịch bịch" đ/á vào bậc cửa. Tôi bật mắt, h/oảng s/ợ lao vào lòng bà.

Bà lấy tay bịt miệng tôi, ra hiệu đừng phát ra tiếng.

"Bịch bịch bịch..."

"Bịch bịch bịch... bịch bịch bịch..."

Tiếng đ/á cửa mỗi lúc một lớn. Nhờ ánh trăng, tôi nhìn ra cửa sân, thấy một bóng người.

Dáng người đó rất giống Trần Lão Thất.

Bất ngờ "rầm" một tiếng, bậc cửa bị đ/á văng. Trần Lão Thất lom khom bước vào sân.

Ánh trăng chiếu rõ gương mặt trắng bệch, đôi mắt ch*t lặng, miệng há ra, mép dính đầy m/áu.

Ông ta đi rất chậm, bước chân cứng đờ. Bà thì thào: "Ông già, giờ làm sao?"

Ông cau mày, kéo rèm giường lại, khẽ nói: "Đừng lên tiếng."

Chưa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng Trần Lão Thất: "Tam ca, xảy ra chuyện lớn rồi, làng ta có người ch*t, mau ra đây."

Giọng ông ta trầm khàn, thỉnh thoảng vọng ra tiếng "hừ hừ" quái dị như tiếng m/a kêu.

Ông nội và bà nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh hãi. Trần Lão Thất vẫn không bỏ đi, thấy ông nội im lặng, lại gọi: "Tam ca, mau ra, làng có người ch*t, chúng ta cùng đi giúp."

Bà cau mày đáp: "Lão Thất, tam ca không có ở nhà, anh đi giúp trước đi."

Vừa nói xong, ông nội đã trừng mắt: "Bà muốn ch*t à? Nói chuyện với người ch*t!"

Bà ấm ức: "Tôi định lừa cho hắn đi."

Lời vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng cười quái dị của Trần Lão Thất: "Tôi tận mắt thấy tam ca vào nhà, đừng lừa tôi, mau cho tam ca ra, Lão Cửu đang đợi ngoài cổng."

Câu đó khiến tôi lạnh sống lưng. Sắc mặt ông nội sa sầm:

"Lão Thất, anh và Lão Cửu cứ đi trước, lát nữa tôi sẽ đến."

Nghe vậy, Trần Lão Thất bất ngờ đ/ập mạnh cửa.

"Bịch bịch bịch..."

"Bịch bịch bịch... bịch bịch bịch..."

Tiếng đ/ập vang dội.

Bên ngoài còn vọng tiếng "xoẹt xoẹt" như móng tay cào vào cửa, chói tai vô cùng. Mồ hôi túa trên mặt ông nội, cơ mặt co gi/ật không kiểm soát.

Bà hỏi: "Ông già, Lão Thất phát đi/ên gì vậy?"

Ông hoảng lo/ạn: "Không biết."

Vừa dứt lời, "rầm" một tiếng, cửa gỗ bị phá tung.

Một luồng gió lạnh ùa vào. Tôi quay ra cửa, thấy Trần Lão Thất đứng đó, khom lưng, nhe răng cười với ông nội.

Ông ta nhấc chân muốn vào, nhưng bị bậc cửa chặn lại. Trước khi ngủ, ông nội đã gia cố và nâng cao bậc cửa phía đông.

Trần Lão Thất dùng chân đ/á bậc cửa, phát ra tiếng "bịch... bịch...".

Khóe mắt ông ta chảy hai dòng m/áu, nhìn ông nội mà nói: "Tam ca, sao nhà anh không vào được? Mau ra đi, Lão Cửu đang đợi ngoài cổng."

Tôi không dám nhìn nữa, nhắm ch/ặt mắt, co ro trong lòng bà. Không rõ bao lâu, tôi nghe tiếng gà gáy.

Trời đã sáng.

Tiếng đ/á cửa biến mất.

Ông nội ra cửa nhìn hồi lâu, x/á/c nhận Lão Thất đã đi mới dám ra ngoài. Trên cửa gỗ toàn vết cào sâu hoắm.

Ra đến cổng sân, bậc cửa đã mất, trên cổng còn treo một cành cây hoè. Ông nội gỡ xuống, mặt trầm hẳn: "Cành cây hoè gọi q/uỷ, có kẻ đang hại nhà ta, cố ý dẫn Lão Thất tới đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm