Tiếng Lòng Của Sếp Tổng

Chương 10

16/07/2025 16:41

Hội trường tầng 5, buổi sáng thứ Sáu.

Ánh đèn sân khấu trắng dịu nhưng đủ làm mờ đi mọi gương mặt dưới hàng ghế khán giả. Trên màn hình lớn là dòng chữ: “Vòng Chung Kết Cuộc Thi Nội Bộ: Sáng kiến Vận Hành & Đổi mới Quản trị.”

Tống Hành ngồi ở hàng ghế chờ thí sinh. Áo sơ mi trắng, áo khoác ghi nhạt, tóc vuốt gọn. Không cầu kỳ, nhưng sạch sẽ và chỉn chu đến mức nổi bật giữa dàn ứng viên khác.

Tay cậu vẫn hơi run.

“Ch*t ti/ệt. Mình đang lo. Không phải vì sợ thuyết trình, mà vì… mình sợ làm anh thất vọng.”

“Sợ người ta sẽ chỉ nhìn mình như một ‘tình nhân phòng hành chính’ đi thi cho vui.”

“Sợ người đó… đang ở đâu đó trong khán phòng, nhìn thấy mình gục ngã.”

Nhưng rồi một tiếng "ting" khẽ vang lên. Tin nhắn.

Từ: Khương Dịch

[08:42]: “Anh tin em.”

[08:43]: “Không cần chứng minh với ai cả. Nhưng nếu em làm được, hãy làm vì chính em.”

Tống Hành bật cười, khẽ thì thầm: “Đúng là đồ nói đúng lúc gh/ê g/ớm…”

Phần thuyết trình bắt đầu.

Trước màn hình lớn, Tống Hành đứng đối diện với ban giám khảo và hàng trăm nhân viên đang livestream theo dõi.

Cậu hít một hơi thật sâu. Rồi cất tiếng, không run, không thấp thỏm: “Tôi không học quản trị. Tôi làm hành chính. Công việc của tôi là đảm bảo văn phòng có đủ giấy in, máy pha cà phê chạy được và... giữ cho cây xươ/ng rồng ngoài ban công không ch*t.”

Cả hội trường bật cười.

“Nhưng chính khi phải lắng nghe quá nhiều – từ máy photo đến đồng nghiệp – tôi mới nhận ra: hệ thống vận hành của công ty không phải nằm ở những văn bản khô khan, mà nằm ở những điều nhỏ nhặt bị bỏ quên.”

“Dự án tôi mang tới hôm nay tên là ‘Người Nhỏ Việc Lớn’ – một hệ thống tự động hóa phối hợp giữa các phòng ban hậu cần và bộ phận hỗ trợ nhân viên, nhằm tiết kiệm chi phí vận hành 12% mỗi quý, giảm thiểu thời gian xử lý nội bộ xuống còn một nửa, đồng thời tăng mức độ hài lòng nhân viên.”

“Vì cuối cùng, một công ty không phát triển nhờ những ý tưởng lớn, mà nhờ những người được lắng nghe từ những điều nhỏ.”

Sau phần trình bày.

Một tràng vỗ tay vang dội, không hời hợt.

Tống Hành cúi chào, lui xuống. Cậu không biết ai là người khởi đầu cho tiếng vỗ tay đó – cho đến khi cậu nhìn thấy Khương Dịch đứng lẫn giữa hàng ghế phía sau cùng. Không hàng VIP, không bàn quản lý. Chỉ là… đứng đó, như mọi nhân viên khác.

Ánh mắt anh chạm vào cậu, dịu dàng đến mức muốn khóc.

“Mình không cần ánh sáng… miễn là anh ở phía sau ánh sáng đó.”

“Ch*t ti/ệt, mình đang yêu mất rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm